“Thật là một đứa bé ngoan…”
Lý Mẫn Lỵ quay người, đẩy cửa đi ra.
Bởi vì Hạ Hồng phải làm đêm không nghỉ, không có cách nào chăm sóc cho con gái, nên Dạ Cô Tinh đưa Hạ Hà mang về biệt thự, ở tạm một đêm.
Ban đầu, cô bé có chút không vui vẻ cho lắm: “Cha ơi…”
“Tiểu Hà ngoan, tối nay cha phải làm việc, sẽ bận đến rất muộn, con ở với chị gái, có được không?”
Hạ Hà mím mím môi: “Nhưng con muốn ở cùng cha cơ…”
“Nhà của chị gái vừa lớp lại xinh đẹp, còn có rất nhiều món đồ chơi!” Trương Á thuận thế nói tiếp, giọng nói cưng chiều dỗ dành.
Cô bé không ngẩng đầu, vùi vào hõm vai cha, hai cánh tay nhỏ lại ôm lấy cổ Hạ Hồng không muốn buông ra.
Từ chối không muốn đi.
“Có em trai nhỏ và em gái nhỏ nữa đó.” Dạ Cô Tinh mở miệng cười.
“Ồ?” Hạ Hà quay đầu, chớp đôi mắt to nhìn cô: “Là em trai và em gái nhỏ hơn con sao?”
Dạ Cô Tinh gật đầu: “Hai em ấy vẫn chưa biết đi.”
Trong đôi mắt to tròn của cô bé hiện lên vui mừng, dù sao cô bé mới chỉ có sáu tuổi, chỉ là một đứa trẻ, cảm xúc đều viết trên khuôn mặt.
“Tiểu Hà muốn đi chơi với các em không?”
“… Muốn ạ. Nhưng mà, con cũng muốn ở bên cạnh cha, làm sao bây giờ đây?” Cô bé khuôn mặt đầy vẻ xoắn xuýt khó xử.
Hạ Hồng vỗ vỗ lưng con gái, giọng nói nhẹ nhàng dụ dỗ nói: “Cha hứa, ngày mai sẽ đi đón con, đêm nay con ở nhà chị này, chơi với em trai em gái nhỏ, có được không?”
“Dạ.”
“Tiểu Hà phải ngoan, đi đến nhà chị gái phải cố gắng ăn cơm, không được khóc, cũng không được phép nửa đêm tìm cha, biết không?”
“Dạ, con biết rồi.”
Trước khi đi, cô bé lôi kéo tay Dạ Cô Tinh, lưu luyến quay đầu lại, nước mắt long lanh, cũng rất kiên cường không để cho nó chảy xuống: “Cha, nhớ phải tới đón con nhé.”
Hạ Hồng vẫy vẫy tay với cô bé, nhất thời bùi ngùi không thôi: “Cha biết rồi…”
Đến bãi đậu xe, Dạ Cô Tinh lấy chìa khóa mở cửa xe ra, Trương Á bế Hạ Hà ngồi vào ghế phụ, cẩn thận thắt chặt dây an toàn.
“Chị gái cũng rất xinh đẹp!”
Trương Á được khen thì cười rạng rỡ, đưa tay chọc vào cái mũi nhỏ của cô bé: “Miệng thật ngọt!”
Tới giờ cơm trưa, Dạ Cô Tinh mang theo hai người một lớn một nhỏ tiến vào quán ăn Quảng Đông, đặt một cái phòng nhỏ.
Dạ Cô Tinh gắp một cái bánh bao thủy tinh vào trong bát cho Hạ Hà, cô mỉm cười sờ sờ đầu cô bé: “Nếm thử cái này đi.”
“Cảm ơn chị gái. Bánh bao thật là xinh đẹp, thật là thơm!”
“Thích thì ăn nhiều một chút, cẩn thận bỏng nhé.”
Từ quán ăn Quảng Đông đi ra, đã là nửa giờ sau, Hạ Hà hai bên trái phải nắm tay Dạ Cô Tinh và Trương Á, thỉnh thoảng nghịch ngợm mà nhảy lên phía trên hai bước, tâm trạng vui vẻ hơn nhiều so với lúc tạm biệt Hạ Hồng.
Dạ Cô Tinh đột nhiên nhớ tới Tiểu Húc, đợi thêm một hai năm nữa, bé con cũng có thể lôi kéo mình làm nũng nhõng nhẽo rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)