Tắm rửa xong, cô mặc áo sơ mi rồi bước vào phòng ăn, còn chưa kịp lau tóc, được rồi, sau một đêm trằn trọc, cô đã quá đói bụng nên mới không thèm lau tóc luôn…
Thân hình vạm vỡ đổ bóng xuống mặt đất, khuôn mặt bị bóng tối che khuất khiến người ta không thể phân biệt được.
Dạ Cô Tinh đột nhiên ngước mắt lên, cho dù cách xa nhau đến mấy, cô cũng có thể nắm bắt được sự dịu dàng và chính xác trong đôi mắt anh, độc nhất vô nhị chỉ có thể thuộc về một mình cô…
Những giọt nước mắt chảy dài, đôi môi khẽ mấp máy: “Hoàng…” Giống như một tiếng thở dài, nhạt như mây khói, nhưng lại chan chứa tình yêu thương và lưu luyến vô bờ bến.
Bất cứ khi nào và ở đâu, chỉ cần có anh ở đó, sẽ cảm thấy vô cùng an tâm.
Không nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh, không thể nhìn thấy sự kinh ngạc của mọi người, cô chỉ biết rằng anh đã đến, với đôi mắt đầy kiêu ngạo kia, không thể bao dung thêm những thứ khác.
Bàn tay của anh tuy to lớn nhưng không được coi là ấm áp, với nhiệt độ cơ thể thấp hơn bình thường, nhưng lại giống như dòng suối nước phơi nắng dưới ánh mặt trời, ấm áp như suối nước nóng, lạnh như băng tuyết, ấm áp và mát mẻ.
Dạ Cô Tinh biết, An Tuyển Hoàng ở trong băng tuyết địa cực, lạnh lùng cao ngạo, coi trờ bằng vung, nhưng chỉ có một mình cô, mà anh nguyện tan thành nước.
Chính là đôi bàn tay ấm áp này, ôm cô vào lòng, ôm chặt lấy cô, cho cô toàn lực dựa dẫm, như thể ở trong vòng tay của anh, cô có thể yên tâm, tùy ý làm liều.
“Xôn xao–” Cả trường quay đột nhiên nổ tung, giống như một nồi nước sôi nóng hổi, và nhiệt độ tăng lên từng lớp, như thể nó sẽ nổ tung trong giây tiếp theo.
“Này, người đàn ông này là ai?”
“Tôi, tôi hoa mắt sao? Anh ta làm sao có thể ôm nữ thần của tôi chứ?”
“Trời ơi! Người đàn ông đó thật đẹp trai! Nhanh, nhìn xem – Áo Tím thật sự đã ôm anh ấy kìa? Quả thực đã ôm anh ấy rồi?”
“Lẽ nào…”
“Chẳng lẽ…”
“Người chồng bí ẩn đã lộ diện sao?”
“Aaaaaa—— Tôi ngửi được mùi nam tính kìa! Anh ấy thật là chồng của Áo Tím nhà chúng ta rồi?”
“Nhìn kìa! Cô Tinh đang khóc, người đàn ông kia đang giúp cô ấy lau nước mắt, thật, thật dịu dàng…”
“Nên làm thế nào đây, làm thế nào đây? Nữ thần của tôi sắp bị cướp mất rồi?”
“Hừ—— ai là nữ thần của bạn chứ? Cô Tinh rõ ràng là thuộc về tất cả mọi người!”
“Hừ! Tôi tuyên bố, từ hôm nay, chồng củ Áo Tím đã đánh bại tất cả nam thần khác, và được phong làm nam thần đầu tiên trong tim của Bản Manh tui!”
“Đúng vậy! Nam thần cố lên! Chúng tôi ủng hộ anh! Áo Tím, cố lên, chúng tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô!”
“Tại sao lại khóc?” Đưa tay ra hứng lấy giọt pha lê, nhưng nhiệt độ lạnh lẽo thiêu đốt lòng bàn tay, đau đến tận đáy lòng.
Dạ Cô Tinh sụt sịt, chớp mắt, nhưng lại ngượng ngùng quay mặt đi, phồng má: “Em không khóc.”
An Tuyển Hoàng cười bất đắc dĩ, đưa tay lau khóe mắt ẩm ướt cho cô, mặt mày mềm mại: “Đúng vậy, em không khóc…”
Dạ Cô Tinh mỉm cười, vùi trong vòng tay anh.
Khẽ thở dài, anh bình tĩnh siết chặt vòng tay, như thể đang ôm cô, anh có cả thế giới: “Em, chưa bao giờ là gánh nặng của anh. Em thích làm gì thì làm, đừng lo lắng cho anh…”
Nửa đời trước, chấn hưng dòng họ là trách của nhiệm của anh, nửa đời sau, anh nguyện để người trong vòng tay này trở thành gánh nặng của mình, hứa với cô sẽ cho cô một cuộc sống không lo toan, bình yên, vui vẻ.
Bảo vệ cô, yêu cô, thương cô, trân trọng cô, nhìn cô mỉm cười như một đóa hoa, xem khuôn mặt của cô như một bức tranh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)