Lại là một hồi cực hạn triền miên.
Mặt hiệu trưởng trầm xuống: “Không được! Ông Diêm, làm như vậy rõ ràng là hoài nghi thầy cô giáo chấm bài thi có người động tay động chân, điều tra ra còn dễ nói, nhưng nhỡ đâu không tra ra, đây không phải là rất ngại ngùng, càng tăng sự nghi ngờ sao?”
“Hiệu trưởng, ông nói như vậy là không đúng rồi! Phát sinh loại chuyện này, hoặc là học sinh có vấn đề, hoặc là thầy cô giáo tay chân không sạch sẽ, vì bảo toàn mặt mũi cho thầy cô giáo mà lại khiến học sinh chịu oan ức, sợ là không tốt nhỉ? Nếu truyền ra ngoài, mặt mũi toàn bộ Đại học Bắc Kinh sẽ mất hết!”
“Diêm Đông Bình! Ông đây là đang uy hiếp tôi?” Hiệu trưởng đập bàn đứng bật dậy, chung trà gốm sứ trên mặt bàn kịch liệt chấn động, lên tiếng đáp lại.
“Hiệu trưởng, tôi đây là đang nhắc nhở ông!” Diêm Đông Bình mắt lộ ra chân thành, tận tình khuyên bảo: “Ông nghĩ xem, đứa trẻ kia trong giới giải trí cũng tính có chút danh tiếng, hiện nay chuyện con bé là sinh viên Đại học Bắc Kinh cũng đã tràn lan trên mạn, trên báo trí tập san, bị thảo luận đến ồn ào huyên náo, bao nhiêu ánh mắt đều nhìn chằm chằm động thái của nhà trường, nếu thật sự xử oan đứa nhỏ kia, đây chẳng phải là trước mặt công chúng truyền thông hung hăng vả vào mặt nhà trường chúng ta sao?”
Sắc mặt hiệu trưởng biến đổi, Diêm Đông Bình nói không phải không có lý. Dạ Cô Tinh đang hot, bất luận sự việc nhỏ gì có liên quan tới cô đều bị truyền thông tuyên dương thành đại sự, nếu xử lý không tốt, bộ mặt của trường có thể sẽ bị mất hết!
“Nhưng, việc mở niêm phong bài thi chưa có tiền lệ!”
Những lời này xem như nói trúng điểm yếu của hiệu trưởng Trần! Cuộc đời này của ông ta đặc biệt sùng bái cụ Thất Nguyên Bồi, thề phải đem ý tưởng “khoa học”, “tự do”, “cách tân” tinh túy phát dương quang đại.
Giải quyết vấn đề, kết hợp thực tế, có vài thứ là nên thay đổi rồi!
“Được!”
Khi Dạ Cô Tinh nhận được điện thoại của Diêm Đông Bình, vừa từ bệnh viện ra, lên xe, khởi động động cơ—
“Được em biết rồi, ngày mai em sẽ có mặt đúng giờ.”
Tắt điện thoại, Dạ Cô Tinh vừa nhìn đường lái xe, đầu óc vừa nhanh chóng chuyển động.
Electronics (điện tử học) và Theoretical Ics (lý luận vật lý), đề thi hai môn này đều khá đơn giản, Dạ Cô Tinh nhớ lại tình huống khi ấy bản thân trả lời đề, cho dù không lấy được full điểm, thì chín mươi điểm tuyệt đối không thành vấn đề.
Không phải cô tự cao, mà là cô rõ ràng trình độ của chính mình, nói như vậy, xác định là có người động tay chân trên bài thi, không, có lẽ tại thời điểm phê chữa, hoặc là khi ghi nhập thành tích…
Trong đầu nhất thời hiện ra cảnh tượng của Giang Vũ Vi và Giang Châu ở rừng cây nhỏ hôm nọ, còn có âm thanh Giang Vũ Vi phẫn nộ uất hận “Dựa vào cái gì Dạ Cô Tinh có thể tham gia thi lại?”…
Chậm rãi cong môi cười, vốn có những việc cô định mở một mắt nhắm một mắt, không ngờ có người cố tình nhào vào họng súng, vậy thì đừng trách cô lòng dạ độc ác!
Dạ Cô Tinh không hiểu, tại sao trên đời này luôn có người đang cầm bát của mình, lại nhớ thương đồ ăn của người khác, chẳng lẽ cứ là đồ trong bát người khác, thì thật sự tốt hơn bát của mình à?
Tâm tính “tôi không lấy được, cũng không để người khác lấy được” của Giang Vũ Vi làm cho Dạ Cô Tinh không thể hiểu nổi, cũng không muốn hiểu, thay vì vắt óc tìm cách kéo người ngã ngựa, còn không bằng nâng cao bản thân có khả năng sánh vai cùng người ta, trên thế giới này luôn có người có được càng nhiều hơn bạn, mà việc làm sáng suốt nhất là cố gắng để bản thân tốt hơn, có được nhiều thứ hơn, chứ không phải là tìm cách tiêu trừ người khác!
Về đến biệt thự, vừa vặn giờ ăn cơm tối, sau khi từ Việt Nam trở về, Sầm Liệt cũng đi theo vào biệt thự, lại nói tiếp, An Tuyển Hoàng cũng xem như đã từng là ông chủ của anh ta, không ngờ tên nhóc này thật là thú vị, vì Dạ Cô Tinh sai đâu đánh đó, đối với An Tuyển Hoàng chỉ là tôn trọng, lại ít đi vài phần phục tùng như Minh Chiêu với Minh Triệt.
An Tuyển Hoàng cũng không để ý.
Sầm Triệt theo lý thường nên làm.
Thật làm Dạ Cô Tinh dở khóc dở cười.
Trước đây Dạ Cô Tinh cũng từng như đùa hỏi anh ta về vấn đề này, ai ngờ anh ta nghiêm trang mà cúi rạp người, chỉ nói một câu–
“Tôi là Sầm Liệt, không phải Minh Diệp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)