Cô chính là muốn để lão già nhà họ Tần kia biết, có thể nâng ông lên, đương nhiên cũng có thể quật ngã ông xuống, chỉ xem ông có nghe lời hay không, ngoan ngoãn hay không…
Phải, cô xác thực nói qua, đối phó Tần Tuấn cần phải trả cái giá cực lớn, thậm chí là cả tính mạng, nhưng không phải là không công tự tìm đường chết!
Bản thảo kịch bản trên tay Tần Tuấn, muốn theo đường pháp luật lấy lại bản quyền căn bản không hề có phần thắng, không chừng còn có thể bị cắn ngược một cái, cho nên, Dạ Cô Tinh tính toán mượn dùng lực lượng truyền thông và dư luận, khiến Tần Tuấn biết khó mà lui, hai tay dâng kịch bản lên.
Trong chuyện của Vương Nguyệt, Tần Tuấn vốn chính là bên có lỗi, một người ngại nghèo yêu phú, tên cặn bã lừa dối bạn gái, mặc cho anh ta tài năng xuất chúng ra sao, một khi hành vi đạo đức có tì vết, chung quy cũng không thể đi dài lâu.
Tục ngữ nói rất đúng, muốn trèo được cao, nhìn được xa, thì càng phải quý trọng danh tiếng, không thể bị người khác nắm lấy một chút nhược điểm.
Dựa vào địa vị Tần Tuấn giờ phút này, anh ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ cũng không dám nói ra miệng, cho nên, kịch bản này anh ta giao cũng phải giao, không giao cũng phải giao!
Một người vứt bỏ bạn gái, một người đàn ông dựa vào kết giao cùng thiên kim nhà giàu dành được dìu dắt, không biết hối cải, còn giả dối bán đi thành quả tâm huyết của người bạn gái đã khuất nhằm kiếm chác món lợi kếch sù, vụ bê bối bị cào bới ra, quá trình quay phim “Hoa trong gương, trăng trong nước” tất phải gặp trở ngại!
Cho nên, vấn đề còn sót lại chính là làm như thế nào khiến cho giới truyền thông quan tâm, rồi lại kéo chuyện này ra!
Ngày ấy, Dạ Cô Tinh trực tiếp vứt vấn đề này cho Vương Thạch, để anh ta tự nghĩ cách, nhưng làm sao cũng đoán không được, anh ta lại dùng cách thức gần như là tự mình hại mình!
Bây giờ, chú ý của truyền thông có rồi, không bao lâu nữa, những ân ân oán oán của Vương Thạch và Tần Tuấn cũng sẽ bị giới truyền thông thần thông quảng đại “đào ra”, khi truyền thông, xác thực bêu danh Tần Tuấn người đàn ông bội bạc, cho dù không lấy về được kịch bản, “Hoa trong gương trăng trong nước” cũng chỉ có thể bị bắt dừng quay.
Vương Thạch đoán chắc hết thảy, lại một mình tính sót chính mình!
Dùng mạng đi đọ sức, nếu mà vẫn chưa tỉnh lại? Vậy tất thảy những gì đã làm còn có ý nghĩa gì?
Có lẽ bởi vì đã chết một lần, Dạ Cô Tinh tiếc mạng gấp đôi, Vương Thạch này trong lúc xúc động, chỉ bằng máu nóng hành động làm việc, khiến cô không dám gật bừa, cũng vô pháp lý giải.
Vương Thạch vươn tay cầm bình mặt nạ dưỡng khí đẩy sang bên cạnh, hô hấp bỗng nhiên dồn dập, anh ta kiệt lực điều chỉnh, Dạ Cô Tinh chỉ lạnh lùng nhìn, lại thấy anh ta chậm rãi thích ứng, ngực phập phồng kịch liệt cũng từ từ trở lại yên tĩnh.
“Cô xem, chỉ cần cô muốn, thì không gì không làm được.” Âm thanh Vương Thạch khàn khàn. Tựa như cát vụn ma sát mặt đất.
“Nhưng có một số việc sức người cũng không chống chọi được.” Dạ Cô Tinh thản nhiên phản bác.
Anh ta cười khổ: “Vậy đó chính là số mệnh.”
Đôi mắt Dạ Cô Tinh chợt thâm thúy, số mệnh sao?
“Anh dưỡng bệnh cho tốt, về phần kịch bản…”
Mắt Vương Thạch lộ ra thấp thỏm, gần như bất an cầu khẩn, anh ta đang sợ hãi, sợ Dạ Cô Tinh cự tuyệt.
“Việc tôi đồng ý, nói được sẽ làm được.”
…..
Tin tức Vương Thạch đã tỉnh rất nhanh truyền vào trong tai giới truyền thông, các phóng viên của báo chí tập san lớn sôi nổi chạy tới bệnh viện, chặn cả xe cảnh sát trên cầu.
Dạ Huy Nguyệt mang theo ba người luật sư, Cố Mộng, Lâm Diệu, cố ý đi vòng qua con đường bị tắc nghẽn, Dạ Cô Tinh vừa rời đi chưa đến năm phút, họ đã tới phòng bệnh Vương Thạch, luật sư sau khi nghe Dạ Huy Nguyệt trình bày sự việc, nửa thật nửa giả mà lý giải tình hình, cuối cùng yêu cầu Vương Thạch cần phải khăng khăng nói là Tần Tuấn động thủ trước, bản mình chỉ là phòng vệ chính đáng.
Cố Mộng mang theo một loạt các tay săn ảnh đắc lực, hào khí ngút trời chắn trước cửa bệnh viện, thuận thế mà hành động, cần phải khiến cho dư luận nghiêng về phía Vương Thạch.
Sau khi luật sư dặn dò hết tất cả những việc cần chú ý, Lâm Diệu và Vương Thạch tiến hành một lần trò chuyện đơn giản, cũng hiểu rõ đại khái ân ân oán oán giữa hai người bọn họ, ngay tại chỗ đã bắt đầu biên tập tin tức ngày mai sẵn ở trong đầu.
Khi xe cảnh sát đến tầng dưới của bệnh viện, cửa đã bị các phóng viên vây đến nước cũng không ngấm qua được, khó khăn lắm mới vào được phòng bệnh, Vương Thạch lại ngủ thiếp đi rồi, chỉ có thể cùng đại diện và luật sư ra mặt đàm phán.
Ngày hôm sau, weibo, báo chí, tập san, tin tức giải trí sôi nổi mở bát, Vương Thạch và Tần Tuấn trước đó đã từng tràn ngập tình cảm, hôm nay khói thuốc súng mịt mù, “đoạn tình cảm kia” hoàn toàn bị phơi bày trước mắt công chúng.
Hai người đều là đại tài tử được khoa đạo diễn Hoa Ảnh công nhận, theo sự truyền thụ của giáo sư Ngô Kha Cần, Vương Thạch nhập học sớm hơn Tần Tuấn ba năm, nghiêm khắc mà nói, xem như là đàn anh đồng môn của Tần Tuấn.
Năm đó Tần Tuấn nhập học, Vương Nguyệt- em gái Vương Thạch cũng tham gia kỳ thi nghệ thuật, đậu thủ khoa vào khoa biên đạo của Hoa Ảnh.
Vườn trường Đại học chưa bao giờ thiếu câu chuyện mọi người ca tụng của những tài tử giai nhân, rất nhanh, Tần Tuấn và Vương Nguyệt đã yêu nhau, trở thành một đôi tình nhân trẻ bình thường trong vườn trường Đại học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)