Hồng nhan hoạ thuỷ quả nhiên không sai! Thím Bình có một loại cảm giác bất an rất mãnh liệt. Có lẽ, cô chủ tâm cao khí ngạo sẽ bị người đàn bà kia một tay đẩy ngã…
Rầm——
Cửa tủ quần áo mở ra, Minh Triệt vỗ nhẹ cổ áo bước ra khỏi đó, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nhưng lại có chút bất mãn: “Nè, sao anh phát hiện ra tôi được?”
Minh Triệt sửng sốt: “Cái gì?”
Nguyệt Vô Tình vươn tay buộc lại mái tóc đen, quay đầu nhìn lại, sắc mặt vốn đã lạnh như băng: “Mười phút đã trôi qua, xem ra, cậu là muốn được người ta khiêng ra ngoài!”
Một quyền bay tới, quyền phong lẫm liệt, Minh Triệt khẽ biến sắc. Xem ra lần này chọc giận thần côn thật rồi!
Anh ta linh hoạt né tránh, lui về phía sau từng bước, sắp đạp cửa chạy trốn, nhưng không ngờ Nguyệt Vô Tình một đấm sát tới, né vào góc khuất, nhưng lại cách tay nắm cửa càng lúc càng xa.
Minh Triệt nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm chửi má nó, anh ta là bác sĩ, biết dùng súng nhưng không giỏi đấm đá, ít nhất cũng tự biết bảo vệ bản thân, đối với nắm đấm của Nguyệt Vô Tình không hề có phần thắng, chỉ có thể chật vật né tránh.
Vừa rồi, anh ta trốn vào tủ quần áo, vốn định tấn công bất ngờ, đánh lén từ phía sau, không ngờ bị phát hiện nhanh như vậy, trộm gà sao có thể còn mất nắm gạo, Minh Triệt chỉ hận không thoát khỏi hang động ma quỷ sớm một chút!
Khuôn mặt Nguyệt Vô Tình dường như được phủ một tấm màn trong suốt giữa trời chiều, không thể phân biệt, mỗi bước anh ta đi tới, Minh Triệt lại càng cảnh giác lùi lại, cho đến khi bị ép vào góc tường không còn đường lui.
“Này này, Tiểu Nguyệt Nguyệt, tôi đi ngay đây! Đi ngay đây! Anh nhẹ tay một chút…” Minh Triệt cười nịnh nọt, chân chó cực kỳ.
Có câu, anh hùng không chịu thiệt trước mặt, núi còn lo gì không có củi đốt, chờ đến khi anh ta thành công thoát khỏi nguy hiểm, nhất định phải nghiên cứu ra một loại thuốc để trừng trị Nguyệt Vô Tình! Quân tử báo thù, mười năm không muộn!
Đối diện với lời cầu xin của anh ta, Nguyệt Vô Tình trước sau vẫn lãnh đạm như cũ, đôi mắt không gợn sóng.
“Anh anh anh muốn làm gì? Tôi cảnh cáo anh, không được làm bậy, nếu anh còn dám tiến lên phía trước, tôi sẽ… tôi sẽ…”
Nguyệt Vô Tình nhướng mày, dù bận vẫn thong thả, chậm rãi chờ đợi câu tiếp theo.
Minh Triệt nghẹn lời, nghĩ đi nghĩ lại, đầu óc quay cuồng, nhưng chưa bao giờ có chuyện gì khiến Nguyệt Vô Tình kiêng kị, vì thế kế hoạch đe doạ bị phá sản, chuyện cũng chỉ có thể như vậy ——
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, tôi sai rồi, anh đại nhân đại lượng, giơ cao đánh khẽ đừng so đo với tôi? Hì hì… Tôi hứa, lần sau sẽ không bao giờ xông bậy vào phòng của anh, tuyệt đối sẽ không lén nhìn anh tắm nữa…”
Rầm——
“Á—— Nguyệt thần côn, anh thật sự muốn động thủ hả?” Mẹ nó! Muốn chết đúng không, còn dám đánh mặt anh ta, tượng đất cũng phải có ba phần tính đất đấy nhớ!
Nguyệt Vô Tình lạnh lùng nhìn, môi mỏng khẽ nhếch lên: “Đáng đời.”
Minh Triệt giận tím mặt, nháy mắt đứng thẳng lưng, hai tay chống nạnh: “Nguyệt Vô Tình, anh cho rằng bản thân anh là mặt trời chói chang hả? Tôi cảnh cáo anh, tôi không đánh trả, là do tôi được giáo dục tốt, cũng không bắt nạt kẻ yếu! Anh có tin không, nếu anh dám chọc giận bổn đại gia, bổn đại gia sẽ cho anh lãnh đủ, hôm nay dù có như thế nào cũng phải dạy dỗ anh!”
“Được. Tôi sẽ chống mắt lên xem.” Nguyệt Vô Tình đứng khoanh tay, ánh mắt sâu xa.
Minh Triệt nắm bắt thời cơ, chính là bây giờ! Cắn răng một cái, dùng hết sức lực bình sinh xuất một đấm.
Đối phương hung hãn, tấn công mạnh mẽ, Nguyệt Vô Tình mặc dù ý thức được, nghiêng người né tránh, nhưng bụng phải lại bị đụng trúng, lảo đảo lui về phía sau, đụng vào mép giường, cuối cùng té ngã trên giường, chống đỡ hai tay, muốn đứng dậy, lại bị quái vật lớn đè chặt dưới thân, trở thành một miếng thịt đệm!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)