“Anh, anh nói cái gì?” Anh Tử Lạc trừng mắt, trên mặt như gặp quỷ, nước mắt ngừng chảy, chân cũng ngừng đá.
Anh Tử Lạc không quay đầu, từ lúc nghe giọng nói lạnh lùng kia, cô ấy đã biết người đến là ai, nhưng mà không ngờ Nguyệt Vô Tình và Minh Triệt cũng đến.
Cô ấy lại múc một miếng bánh đưa đến trước mặt cô bé, nhưng mắt cô ấy lại bắt đầu mờ đi, cô ấy thậm chí còn không có dũng khí để quay đầu lại nhìn người đó một cái. Bởi vì cô ấy sợ bản thân không kiềm chế được lại làm ra hành động ngu ngốc nào đó!
Lần thứ ba, cô kiên quyết ỷ vào bị thương, đòi anh ta ôm, đòi anh ta hôn, nhưng anh ta lại nói —— “Cô bị rớt não à… cô đối với tôi như thế nào là chuyện của cô, tôi không quan tâm….”
Có lẽ, từ đầu tới cuối, tất cả đều do cô ấy làm, ở trong mắt anh ta đều là thiếu tự trọng, thật ra điều anh ta muốn nói hẳn là “đồ không biết xấu hổ”!
Từ nhỏ, cô ấy chính là bảo bối được cha nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương và trân trọng nhất. Cái cô chịu không được chính là loại ánh mắt khinh thường này của Minh Chiêu, giống như cô ấy là một người phụ nữ vô liêm sỉ không biết xấu hổ, trái tim của cô ấy rất mong manh, không chịu nổi chà đạp nặng nề kia. Vì vậy, đứng trước người đàn ông đó, chọn lựa tốt nhất là cô ấy nên quay mặt rời đi.
Đã sớm nhìn thấy được kết quả, không có điểm cuối cùng, cô ấy không có dũng khí để chờ đợi đáp án tàn nhẫn như thế, nên cô ấy hèn nhát chọn cách chạy trốn.
Bé con há miệng, nhìn chằm chằm vào cái bánh trên tay cô ấy, một đôi mắt to đen bóng đảo loạn không ngừng, đôi chân bé nhỏ dễ mến cũng đập mạnh “A ô… A a… Phốc a…”
Anh Tử Lạc thầm nghĩ, cũng không có gì to tát, chẳng qua chỉ là chút cảm tình không có kết quả, thậm chí còn chưa từng nở hoa, có lẽ ngay cả nụ còn không có! Không phải lưỡng tình tương duyệt, cũng không phải yêu đơn phương, chỉ là do người ta không biết trân trọng mà thôi, thực sự không có gì phải vướng bận!
Cô ấy cứ như ngồi thừ người ra như vậy, cố gắng làm cho bản thân mình thoải mái một chút, nhưng trong lòng lại như hổng một lỗ lớn, cái gì cũng không có trừ một mảnh hoang vu. Rốt cuộc, một thoáng khi nhìn vào đôi mắt sáng của bé con trước mặt, nụ cười hiện lên trong tâm trí cô ấy, giống như một dòng suối cải tử hồi sinh, trong phút chốc, sự hoang vắng biến mất, sự sống xuất hiện.
Anh Tử Lạc khịt mũi, thật sự không quay đầu nhìn người kia, cười với bé con một cái: “Húc ngoan, đừng vội đừng vội, từ từ thôi, không ai giành với con đâu…”
“A a… Ô a…”
“Ừm! Cục cưng nhà chúng ta thật đáng yêu! Đúng rồi, ăn từ từ thôi nha…”
Bé con ở trong ngực An Cẩn vui vẻ hoa tay múa chân. Mà sau khi An Cẩn chào hỏi với ba người đó xong, tầm mắt lại chuyển về Anh Tử Lạc, ánh mắt dịu dàng và trìu mến dường như sắp nhấn chìm người khác.
Minh Chiêu lạnh lùng nhìn hình ảnh trước mắt, trong lòng có một cảm giác khó chịu không nói nên lời, anh ta trừng mắt nhìn, giống như muốn làm giảm sự đau đớn khó chịu ấy.
Nguyệt Vô Tình bình tĩnh nhìn hình ảnh tươi đẹp trước mắt, cảm xúc không hề dao động, mượn câu nói của Minh Triệt trêu chọc nghĩ —— thằng nhóc này đoán chừng sắp sửa phi thăng, đứng vào hàng tiên nhân, đoạn tuyệt thất tình lục dục!
Minh Triệt vuốt cằm, đưa mắt qua lại nhìn ba người An Cẩn, Anh Tử Lạc và Minh Chiêu, như có như không.
Vừa rồi nghe thấy câu nói—— “Hai người đang làm gì đó?” Quả thật là từ cái miệng gỗ của tên đầu gỗ Minh Chiêu phát ra, còn bất ngờ hơn nữa là giọng nói mang theo chút tức giận, gần như là quát lớn, trong đó còn có mùi vị chua chua, Minh Triệt đều thấy rất rõ ràng!
Chuyện này thật sự càng ngày càng thú vị…
“Hai người đang làm gì đó?” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên, Minh Triệt trợn tròn mắt, thiếu chút rớt luôn đôi mắt, cái tên này vậy mà lại mở miệng hỏi… lần thứ hai?
An Cẩn sửng sốt, có chút khó hiểu: “Tôi, tôi và Lạc Lạc cho cô chủ nhỏ ăn bánh kem…”
Anh Tử Lạc và bé con mắt đối mắt, khuôn mặt cười đối khuôn mặt cười, chuyện không liên quan tới mình cũng không thèm nhìn.
Minh Chiêu vô thức siết chặt nắm đấm, mu bàn tay nổi gân xanh. Nguyệt Vô Tình vẫn thờ ơ, Minh Triệt lại vô cùng thích thú, sống chết mặc bây, xem tảng băng lạnh ngàn năm bị nham thạch nóng chảy sẽ bùng nổ kinh khủng như thế nào! Chắc chắn là lửa văng khắp nơi, đất trời rung chuyển…
“Gia chủ và phu nhân, để cho cậu và An Du chăm sóc cho cậu chủ nhỏ và cô chủ nhỏ, cậu thế mà lại để người khác làm là sao hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)