“Không hối hận. Yêu Đường Vũ Mô, chị sẵn sàng chịu đựng mọi thứ vì anh ta mà không hối tiếc, giờ đây, tự tay đẩy anh ta vào địa ngục, khiến anh ta mất tất cả, đến cả tính mạng cũng không được bảo toàn, cũng không hối hận.” Thời gian đã thay đổi tất cả mọi thứ, kể cả trái tim và tình yêu.
“Phong Thượng nhật báo” nối gót đăng một bài văn xã luận, phân tích sâu về mạng lưới cấp cao đằng sau Đơn Văn Đào, và nhắm thẳng vào Lâm Diệu, người đã bị Ủy ban Kỷ luật giam giữ thẩm tra, sự chú ý của dư luận ngày càng tăng, việc yêu cầu “trừng trị những quan chức tham nhũng” cũng nhận được hưởng ứng khắp nơi, chiều hướng dư luận đã thiên về một phía.
Các bộ phận liên quan đã đáp ứng mong đợi của mọi người, đã tổ chức một cuộc họp báo lúc 8:09 sáng ngày hôm sau để công bố 11 tội danh liên quan đến Lâm Diệu, con trai của ông ta là Lâm Hiểu Phong, khi đó là phó thị trưởng thành phố Thương Lan, cũng bị buộc tội hối lộ và nhận hối lộ, số tiền lên tới lên tới hàng trăm triệu.
Hai cha con ông ta bị nghi ngờ vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, đã bị đình chỉ chức vụ và chuyển giao cho các bộ phận liên quan để điều tra.
Cho đến nay, cha con nhà họ Lâm hoàn toàn sụp đổ, và nhà họ Lâm đã bị sụp đổ.
Vốn tưởng rằng, sự việc đến đây có thể tạm thời kết thúc, thế nhưng, ngày hôm sau khi án phạt được đưa ra, cảnh sát nhận được tin báo từ một phụ nữ nói rằng con gái nhà họ Lâm- Lâm Hiểu Vi, bảy năm trước bị nghi ngờ đã thuê hung thủ giết người!
Nghe nói, người phụ nữ tố cáo đó tên là Tiền Thục Nhi, là bạn thân của nghi phạm Lâm Hiểu Vi, năm đó, Lâm Hiểu Vi đã yêu bạn cùng lớp đại học Đường Vũ Mô, tức là chồng hiện tại của Lâm Hiểu Vi, đáng tiếc, lúc đó, Đường Vũ Mô có bạn gái là một cô gái họ Lưu, hơn nữa hai người đã sống chung với nhau. Lâm Hiểu Vi đã mua chuộc tài xế xe tải và tỉ mỉ dàn dựng một vụ tai nạn ô tô, làm cô gái họ Lưu bị ngã xuống vách đá.
Thêm một chuyện khá trùng hợp là cư dân mạng đã ngay lập tức tìm ra một bài báo cách đây 7 năm trên Weibo, tiêu đề chính là một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng trên đoạn đường Bạch Hoa ở ngoại ô Bắc Kinh, có thông tin cho rằng người phụ nữ thiệt mạng họ Lưu, bị xe tông xuống vách núi, đúng lúc thủy triều dâng cao, vào thời điểm trình báo, lực lượng tìm kiếm cứu nạn không tìm thấy xác nạn nhân.
Sau khi nhận được đơn tố cáo, cảnh sát đã ngay lập tức bắt giữ Lâm Hiểu Vi, sau 24 giờ thẩm vấn, đối tượng vẫn không chịu thừa nhận đã thuê kẻ giết người, Đường Vũ Mô đã thuê luật sư đến để bảo lãnh chờ xét xử, cảnh sát đã nắm giữ trong tay nhân chứng quan trọng, với lý do “tình tiết phạm tội nghiêm trọng, có thể bị phạt tù từ 3 năm trở lên”, từ chối yêu cầu bảo lãnh.
Tuy nhiên, Đưỡng Vũ Mô được phép cùng luật sư đến gặp Lâm Hiểu Vi.
Trong phòng thăm, dưới ánh đèn lờ mờ, hai người ngồi đối diện nhau, luật sư đứng yên một bên.
Đường Vũ Mô theo thói quen đưa tay đỡ kính trên sống mũi, màu xanh đen dưới đáy mắt cho thấy trạng thái quẫn bách với những việc xảy ra đối với nhà họ Lầm trong mấy ngày nay, hai mắt ảm đạm vô thần, trông có vẻ suy sụp và bất lực.
Đường Vũ Mô hờ hững rút tay lại, cười mỉa mai: “Hiểu Vi à, Hiểu Vi, sự tình đến mức này rồi, sao có thể nói dối tôi như vậy chứ? Cô xem tôi là một thằng ngốc để đùa giỡn sao?”
“Haha…” Cô ta tự cười một mình, ngay lập tức bi thương và lạnh lẽo tràn ngập căn phòng: “Đùa giỡn? Đường Vũ Mô, rốt cuộc là tôi đùa giỡn anh, hay là anh luôn luôn đem Lâm Hiểu Vi tôi ra đùa giỡn như một con khỉ, anh, trong lòng biết rõ nhất!”
“Lâm Hiểu Vi, cô phát điên rồi sao? Tôi không muốn tranh luận với cô!”
“Haha… Nhà họ Lâm tôi đã sụp đổ, một người tới ở rể như anh lại lên giọng, bắt đầu dạy dỗ tôi? Làm người không thể quên gốc gác!”
Đường Vũ Mô đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt lạnh lùng: “Hôm nay trạng thái cô không tốt, khi nào khỏe hơn, chúng ta lại nói tiếp.” Nói xong làm ra vẻ muốn rời đi.
“Đường Vũ Mô! Đứng lại đó cho tôi!” Giọng nói sắc bén của cô ta xen lẫn buồn bã và oán hận, dường như trái tim đang nhỏ máu: “Anh hỏi tôi chuyện của năm đó, không phải anh đã sớm đoán ra rồi sao? Làm sao có thể hùng hồn hỏi như vậy chứ? Đáng thương cho nhà họ Lâm tôi, bị anh chơi đùa trong lòng bàn tay, bây giờ xảy ra chuyện gì, anh lại chỉ biết lo cho bản thân mình?”
Ánh mắt Đường Vũ Mô sắc bén: “Tôi không hiểu cô đang nói cái gì.”
“Hahaha… không hiểu? Anh vậy mà lại nghe không hiểu sao? Năm đó, Lưu Hinh Đình bị xảy thai, anh không có nổi một lời hỏi thăm, cô ta biến mất không lý do, anh lại giả vờ như câm điếc, như thể người này chưa từng xuất hiện! Hãy tự hỏi bản thân, tất cả những gì chúng tôi đã làm với cô ấy, anh thực sự không hề hay biết gì sao?”
Đường Vũ Mô nhìn cô ta, lẳng lặng nhìn, ánh sáng trong mắt không ngừng dâng trào, sau đó lại bình tĩnh: “Cô, không có chứng cứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)