Lưu Hinh Đình cười một cách thê lương, hai giọt nước mắt trong suốt chảy xuống, đây là lần đầu tiên Dạ Cô Tinh thấy cô ấy khóc, cũng là, một lần cuối cùng…
Khi Lâm Hiểu Vi nhận được cuộc gọi của cô em chồng, chính là lúc đang đi mua sắm cùng bạn thân.
“Thi Thi?”
“Chị, chị dâu…”
Lâm Hiểu Vi nhíu mày: “Giọng của em sao run thế, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Chị dâu, em gặp một chút phiền phức, chị giúp em có được không?”
“Thi Thi, trước tiên em phải nói rõ ràng mọi việc cho chị nghe đã, như vậy thì chị mới có thể nghĩ cách giúp em được!”
“Em… Nói qua điện thoại thì trong thời gian ngắn cũng không rõ ràng được, chị đến đây một chuyến được không? Nếu như không tiện, chị bảo anh em tới…”
“Đừng làm phiền Vũ Mô chỉ vì mấy việc nhỏ nhặt như vậy, gần đây anh ấy đang ở phòng thí nghiệm nghiên cứu đề án mới. Em bây giờ đang ở đâu?”
“Thiên Nhai Thời Đại, tầng trên cùng, cửa hàng đồ GUCCI.”
“Được, em ở nguyên trong cửa hàng chờ chị.”
“Chị dâu, chị nhất định phải mau lên đấy!”
“Biết rồi.”
Cúp điện thoại, ngay lập tức khuôn mặt của Lâm Hiểu Vi tối sầm lại, cô bạn thân ở một bên thấy thế, thân thiết hỏi thăm: “Hiểu Vi, sao vậy? Sắc mặt thật khó coi…”
“Ngoại trừ bà cô phiền phức kia ra còn có thể là ai được?”
“Hai tháng trước đã trở về rồi.”
“Cô ta làm sao?”
“Nói cái gì mà gặp phải phiền phức, bảo tớ qua đó giải quyết, còn thật sự xem tớ là người giúp việc để sai bảo rồi? Bây giờ tớ nhìn thấy nó là lại thấy tức giận.”
“Cậu nói xem hà cớ gì cậu phải thế? Đường đường là con gái của Thị trưởng, gả vào loại gia đình nghèo hèn như nhà họ Đường cũng thôi đi, còn làm trâu làm ngựa cho cái gia đình này. Trước đây, cậu cứ một mực cố chấp gả cho Đường Vũ Mô, tớ chính là người đầu tiên không đồng ý, nhưng cậu cứ khăng khăng không nghe, nhất định đòi nhảy vào trong vũng bùn đó, bây giờ thấy hối hận chưa?”
Lâm Hiểu Vi thở dài một tiếng: “Tớ chưa bao giờ hối hận khi gả cho Vũ Mô cả, chỉ là mẹ và em gái của anh ấy khiến người ta phát bực!”
“Từ xưa đến nay, quan hệ với mẹ chồng và em chồng đúng là hai vấn đề khó giải quyết, mà bây giờ cậu lại có cả hai luôn.”
“Cậu không biết mẹ của anh ấy keo kiệt thế nào đâu, trong sinh hoạt hàng ngày sợ tớ tiêu nhiều thêm một phần tiền của con trai bà ta, cất kỹ sổ tiết kiệm như mèo giấu sh!t ấy, tớ mua một cái váy hơn 300 tệ bà ta đã mắng tớ lãng phí, không biết cần kiệm lo cho gia đình, nhìn thấy tớ ở trước cái gương tô tô vẽ vẽ, bà ta còn nói ra nói vào, có một lần còn nói tớ không biết thận trọng là gì! Có đứa con gái thì bị bà nội dạy thành một người vừa keo kiệt vừa quái gở. Mấy ngày trước, tớ mang con gái đi siêu thị, con bé nói bé muốn ăn kem, lúc đó tớ đang bận thanh toán, cũng không có thời gian để ý tới con bé, sau đó cậu đoán xem như thế nào?”
“Đoạn thời gian trước tớ và Vũ Mô có đi Tây Ban Nha để khảo sát thực tế, cha mẹ tớ thì lại phải đi chăm con trai của anh tớ, không có cách nào khác, tớ đành phải gửi Hề Hề cho mẹ của Vũ Mô trông hộ, ở chung viws bà già đó hai tháng, sau khi dẫn về nhà tớ mới phát hiện, những thực phẩm rác rưởi mà trước đây không cho con bé ăn, bây giờ con bé đã ăn toàn bộ rồi, hơn nữa còn phát triển thành thói quen luôn, mỗi bữa ăn nhất định phải có gà rán và khoai tây chiên, thói quen vệ sinh cũng trở nên kém hơn rất nhiều, hiện tại đến cả tính nết cơ bản cũng có vấn đề! Khoảng thời gian này tớ, thực sự rất phiền muộn!”
“Hiểu Vi, tuổi này của Hề Hề chính là thời kỳ then chốt để giáo dục tính cách, ông ngoại con bé là Thị trưởng, sau lưng còn có cả nhà họ Lâm, cần phải giáo dục thật tốt, ngàn vạn lần không thể để con bé học theo thói quen bủn xỉn của mấy nhà nghèo được, mẹ chồng của cậu cũng thật là quá hoang đường rồi! Có điều, may mà cậu với Đường Vũ Mô ở riêng, không ở cùng với mẹ chồng, nếu không thì mới gọi là phiền!”
Lâm Hiểu Vi đảo mắt khinh thường: “Cậu nghĩ bà già đó là dễ đối phó à? Căn nhà mà tớ với Vũ Mô mua cho thì không chịu ở, cứ cách ba năm ngày lại chạy đến nhà chúng tớ, hiện tại không những bà ta, mà còn cả con gái của bà ta cũng ăn không uống không của nhà tớ, tớ đã rất nhiều ngày không về nhà rồi, chính là để xem hai người đó có thể lăn qua lăn lại thành cái bộ dạng gì!”
“Chậc chậc… Bà mẹ chồng này của cậu đúng là một kỳ tài hiếm thấy, nhà của mình có thì không ở, cứ muốn chen chúc cùng con trai con dâu, đến ở một mình thì không nói, còn mang theo con gái, cái này rõ ràng là ức hiếp người mà! Hiểu Vi, tớ nhớ trước đây tính tình của cậu cũng không dễ nhường nhịn vậy mà, bây giờ sao lại…”
“Tớ có thể làm gì được? Vũ Mô hiếu thuận, tóm lại tớ cũng không thể đối chọi gay gắt với mẹ và em gái anh ấy được, đúng không?”
“Đều nói tình yêu hại người, quả đúng là như vậy, vì Đường Vũ Mô, năm đó cậu đúng là đã…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)