Đến bước này, Dạ Xã thống trị hắc đạo phương Nam đã sơ bộ đã là chuyện vững như bàn thạch, bang Tam Hợp an phận ở một góc, tiếp tục tự cao tự đại.
Sau khi Dạ Thất về phương Nam, Vu Sâm không ngừng chạy về Bắc Kinh, công việc của Bang Ám Dạ tồn đọng lại nửa năm vẫn còn đợi anh ta về xử lý, Đàm Hào xong việc cũng thối lui, cũng đi Giang Tây, tọa trấn ở đại bản doanh Dạ Xã.
Dạ Thất thì tạm lưu lại ở phương Nam, cùng với hai người Đường Nghiêu, Sầm Liệt xử lý chuyện của bang hội.
Thành quả nghiên cứu thời kỳ thứ nhất của phòng thí nghiệm đạn dược đã có hiệu quả sơ bộ, có thể ở trong vòng nửa năm ngắn ngủi lấy được thành quả rõ rệt, tất cả những thứ này nhờ có phần báo cáo cơ mật trên tay James, giúp Tiền Kỳ Bân và Tề Dục bớt đi rất nhiều đường vòng.
Bởi vì cái gọi là, vạn sự khởi đầu nan, bây giờ, thành công cất bước, tiếp xuống nghiên cứu cũng sẽ là thuận lý thành chương.
Mà công ty bảo vệ Hoành Dạ dưới sự dẫn dắt của đám người Tôn Nghị, La Đào, lại thêm Bang Ám Dạ liên tục không ngừng rót tài chính vào, bắt đầu đại quy mô chiêu binh mãi mã, không chỉ giúp chính phủ giải quyết vấn đề khó khăn là tạo công ăn việc làm quân nhân giải ngũ, còn được khen thưởng là “Doanh nghiệp ngôi sao”, Tôn Nghị cũng vì thế mà cười toe toét.
Bây giờ ba người cũng coi như nhân sĩ thành công, lúc trước từ tên lưu manh đầu đường xó chợ, cho tới bây giờ là doanh nhân thành công, theo cách nói của Tôn Nghị, đây chính là nông nô xoay người làm chủ, ba người đàn ông độc thân đã sớm từ gian phòng trọ chật hẹp dọn đi rồi, thuê căn hộ có ba phòng ngủ một phòng khách ở gần công ty, vẫn ở cùng nhau như trước, ổn thỏa nhóm ba người.
Vũ Cường phụ trách huấn luyện người mới, thân thể rèn luyện càng khỏe mạnh, La Đào đầu óc linh hoạt, toàn quyền xử lý công việc đối ngoại của công ty, bao gồm quan hệ giao thiệp với chính phủ và các công ty khác cùng ngành, mà Tôn Nghị là người chịu trách nhiệm chung, chỉ huy, nói đơn giản chính là quản lý chung.
Ba người đồng thời cẩn thận kinh doanh công ty, mua sách vở đi học lại, đăng kí vào các trường luyện thi, chuẩn bị hai năm sau tham gia kỳ thì đại học, tốt xấu cũng phải cầm được cái văn bằng đại học.
Tuy nói là nông nô, nhưng không thể cả một đời đều quê mùa được, đúng không?
Dạ Cô Tinh đương nhiên là tán thành cả hai tay, đồng thời cố ý phê chuẩn chi phí chung học tập, La Đào được truyền cảm hứng, về sau ghi thêm chính sách này vào điều khoản phúc lợi của công ty, hàng năm chọn ra hai mươi người nhân viên có biểu hiện vượt trội, công ty chu cấp tiền, chu cấp cho bọn họ thi và học đại học, đương nhiên, họ cũng phải ký một bản hợp đồng lao động kỳ hạn 10 năm với Hoành Dạ.
La Đào làm như vậy, một mặt là suy nghĩ cho sự phát triển lâu dài của công ty, dù sao một doanh nghiệp hiện đại thì nếu chỉ biết lao động tay chân cũng không thể phát triển lớn mạnh được, nhất định phải văn võ kết hợp mới có không gian phát triển rộng lớn hơn, tuy nói nghiệp vụ chủ yếu của công ty Hoành Dạ là lấy cho thuê bảo vệ là chính, nhưng nhân viên kế toán, cố vấn pháp luật, chuyên gia đầu tư những chức vị nho nhã này cũng nhất định phải có người, cùng bỏ ra số tiền lớn đi thuê người làm, còn không bằng tự mình bồi dưỡng.
Thật ra, trong binh sĩ xuất ngũ, không thiếu người cực kỳ tài năng trong học tập, ví dụ như La Đào chính là một trong số đó.
Lúc trước, điều kiện gia đình không cho phép, rơi vào đường cùng, anh ta mới phải từ bỏ việc học tiến vào bộ đội.
Cho nên, một mắt cũng là vì bù đắp tiếc nuối ban đầu của mình, hi vọng sáng tạo cơ hội cho càng nhiều người có thực lực.
Dạ Cô Tinh vung tay lên, vui vẻ đáp ứng. Cô nhìn ra được, La Đào là một nhân tài, tiến hành rèn đúc, tương lai tất có đại dụng.
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, trong nháy mắt đã giữa tháng tám.
Trong lúc đó, Dạ Cô Tinh liên tiếp quay hai quảng cáo, một cái là thương hiệu thời trang hàng đầu trong nước, cái còn lại là vali cao cấp của nước Pháp, cũng là trong lúc cô mang thai đã ký hợp đồng.
Từ khi làm đại diện cho Trà Liễm của Chanel, phí đại diện của Dạ Cô Tinh cũng nước lên thì thuyền lên, theo Trà Liễm bán chạy, thậm chí hot khắp Á, studio Tinh Huy nhận được vô số lời mời làm đại diện từ các thương hiệu, quả thực rồng rắn lẫn lộn, từ thương hiệu quốc tế hạng nhất tới trong nước không có danh tiếng gì, từ đồ trang điểm cao cấp tới trà giảm cân, không thiếu gì cả.
Đều muốn mượn ngọn gió đông Áo Tím này, sáng tạo lượng tiêu thụ kỳ tích tiếp theo.
Mà Dạ Huy Nguyệt tuân theo nguyên tắc cần chất lượng chứ không cần số lượng, truy cầu mục tiêu cao nhất “Vật hiếm thì quý”, tận hết sức lực chọn lựa thật kỹ càng, sàng lọc chọn lựa thứ tốt nhất cho Dạ Cô Tinh.
Hơn nữa cũng đang trong thời gian sắp xếp chưa quay phim, tương đối thư thả, hoàn toàn có thể coi như tiêu khiển giết thời gian, Dạ Cô Tinh đương nhiên cũng rất hưởng thụ sự quan tâm của em trai.
Nói trắng ra là, cô không thiếu chút tiền phí đại diện này, không cần thiết phải mệt mỏi giống con quay, làm việc không ngừng nghỉ.
Việc lựa chọn kỹ càng như thế từ lâu đã khiến những người trong giới giải trí phải đỏ cả mắt, châu ngọc của họ, lại trở thành một mảnh ngói không đáng một đồng trước mặt cô, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy chua xót trong lòng…
Những thương hiệu bị từ chối kia nhường lại cho bọn họ thì tốt biết bao?
Thế nhưng mà chua xót thì chua xót, khó chịu thì khó chịu, tiếng tăm của Áo Tím bày ở đó, quả thật có tư cách chọn lựa. Lại nói, chính cô đầu tư nhập cổ phần vào studio, tương đương với tiền mình kiếm được bằng nào vào túi bằng đó, hoàn toàn không giống ngôi sao bình thường, còn phải chia với công ty, bị coi là công cụ kiếm tiền, mỗi ngày làm việc hơn mười hai tiếng, ngày lễ ngày tết còn không có ngày nghỉ.
Làm ngôi sao thật sự không phải là việc nhẹ nhõm, nhưng Áo Tím là một ngoại lệ.
Cô thích làm gì thì làm, khiến người ta hâm mộ, phóng khoáng tùy hứng làm cho người ta cũng phải ghen tỵ, phía sau cô còn có người chồng đại gia thần bí, làm sao tất cả chuyện tốt đều bị một mình cô chiếm hết vậy?
Buổi lễ khởi quay của ‘Yên chi lệ’, Dạ Cô Tinh được xem như nhân vật nữ chính, trang phục lộng lẫy có mặt, cùng đạo diễn Lý Khôn, biên kịch Cố Nam An, nhân vật nam chính là diễn viên Tiêu Mộ Lương cùng nhau cắt băng, nhấc lên vải đỏ, giành được tiếng vỗ tay một mảnh.
Nói đến, ngược lại thật là trùng hợp, một bộ phim ‘Bầu trời thành phố’, không chỉ giúp cho Lý Khôn tìm được nhân vật nữ chính mong mỏi nhiều năm, đến cả nhân vật nam chính cũng thuận tiện được giải quyết!
Lý Khôn để cho Cố Nam An mang theo kịch bản tìm cô đàm luận, mà chính ông ấy lại tự thân xuất mã tìm tới Tiêu Mộ Lương. Dạ Cô Tinh cũng là về sau mới nghe nghe Huy Nguyệt nói tới, mới biết được việc này, dù sao Tiêu Mộ Lương đã ký hợp đồng với studio Tinh Huy, mặc dù trước mắt đã có người đại diện khác tiếp nhận, nhưng đang trong kỳ hạn sắp xếp đều phải qua tay Dạ Huy Nguyệt.
Đây là lần thứ hai hai người hợp tác diễn người yêu, trình độ ăn ý tự nhiên không cần nói nhiều, quá trình quay cũng làm ít công to.
Buổi lễ khởi quay kết thúc, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, đạo diễn làm chủ, Dạ Cô Tinh thấy thời gian vẫn còn sớm, nên gọi điện thoại về biệt thự, sau khi ăn xong, mọi người ầm ĩ muốn hát karaoke, Dạ Cô Tinh cáo từ đi trước một bước, Tiêu Mộ Lương đưa cô tới cửa.
“Trên đường lái xe cẩn thận.”
Dạ Cô Tinh khẽ ừm một tiếng coi như đáp lại.
“Hai đứa bé vẫn ổn chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)