Trong đôi mắt trống rỗng loé lên sự hung ác nham hiểm khiến người ta không rét mà run…
Không tìm được Dụ Khả Hân, mọi người không hẹn mà cùng chuyển sự tập trung sang một người trong cuộc khác – Ghaith, nhưng được các quan chức của Thiên Ngu thông báo rằng, hợp đồng của Ghaith đã hết hạn, và anh ta đã rời chức một tuần trước khi sự việc xảy ra, chức vụ của anh ta sẽ do người quản lí giỏi giang nhất dưới trướng của Thiên Ngu – Lục Vĩ thay thế, toàn quyền xử lí những công việc lớn nhỏ của Thành Giới.
Đối với tung tích cá nhân của Ghaith, Thiên Ngu cũng không biết được.
Các phóng viên bản lĩnh cao cường đã phát hiện ra tên của Ghaith từ hồ sơ xuất nhập cảnh của Bắc Kinh trong ba ngày qua, hóa ra người này sớm đã không còn ở trong nước.
Sự việc đã phát triển đến hiện tại, hai người trong cuộc, một người mất tích, tin tức không rõ, một người xuất ngoại, cũng không rõ tin tức, mọi thứ dường như đã đi vào ngõ cụt, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Một số paparazzi chuyên nghiệp của Tạp chí Thế Kỷ Phong Thượng chuyển hướng đến những trợ lý đã bị Thiên Ngu sa thải, phát hiện ra trong số đó có một trợ lý nam tên Vương Uy vừa hay là người bên cạnh của Dụ Khả Hân, vì vậy, bọn họ đã giành trước mà liên hệ với người nhà của Vương Uy, lại được cho biết rằng Vương Uy đã chưa về nhà trong hai ngày rồi, đã báo mất tích với cảnh sát!
Sự việc bắt đầu trở nên kì lạ.
Vào ngày thứ năm, một cơn mưa mùa hạ ập đến vào lúc nửa đêm, gió mạnh, sấm chớp vang dội, từ ba giờ sáng đến năm giờ sáng, ngày hôm sau ánh nắng như trước, nhưng cái nóng kéo dài đã bị trận mưa lớn này cuốn trôi, trong không khí xen lẫn cảm giác trong lành, sảng khoái, ai ai cũng gọi nó là “cơn mưa đúng lúc”!
Trên những con đường mòn trong núi, tiết trời mát mẻ hiếm có, một người nông dân tất bật bật đèn sớm, dáng người chất phác, vững chãi đón bình minh, vác cuốc trên vai, tươi cười chuẩn bị xuống ruộng làm việc.
Trên đường đi, con đường núi trơn trượt sau cơn mưa, anh ấy luôn phải cẩn thận, nhưng vẫn không tránh khỏi bị trượt một cái, theo một đường bùn loãng mà trượt xuống dưới một đống bùn dưới bờ ruộng.
Sau đó, người đàn ông to lớn phát ra một tiếng hét làm người ta phải nổi da gà—–
“Có ai không —–chết, chết người rồi!”
Cảnh sát nhận được cuộc gọi, nhanh chóng đến hiện trường, pháp y bắt đầu tìm kiếm chứng cứ, cuối cùng thông qua xét nghiệm DNA, xác định người chết chính là Vương Uy đã mất tích 72 giờ!
Gần như cùng lúc đó, báo chí nghe tin, ngoại trừ những phóng viên nhiều chuyện ra, cũng thu hút rất nhiều sự chú ý của truyền thông, vụ việc này không chỉ giới hạn ở scandal người nổi tiếng nữa rồi, mà còn liên quan đến tính mạng con người, tầm nghiêm trọng đã nâng lên tới trách nhiệm hình sự!
Thế Kỷ Phong Thượng dưới sự đích thân dẫn dắt của Lâm Diệu, xâm nhập vào tuyến đầu của hiện trường án mạng, đưa trang xã hội vừa thành lập không lâu chính thức phát triển thành báo tin tức, có tên là Báo Phong Thượng, để theo dõi và đưa tin mới nhất về tiến trình của vụ án!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)