“Má! Biết ngay là muốn chọc tức tôi mà, một hồi trở về khách sạn cho cô đẹp mặt! Chờ lấy!”
“Đúng vậy.”
“Đặng Tuyết, tôi còn quả là đánh giá thấp cô, con mẹ nó đúng là có gan!”
“Anh Cố nói giỡn, tôi nào có.”
“Bớt nói với tôi những lời vô nghĩa kia, việc làm ở hộp đêm, cô rốt cuộc có bỏ hay không?”
“Không bỏ.”
Hai mắt người đàn ông trừng lên, cũng không để ý đang ở nơi công cộng, trực tiếp đưa tay kéo lại mái tóc dài của cô gái, sức lực mạnh đến mức dường như muốn giật luôn da đầu cô ta xuống: “Con khốn! Làm sao cô không yên ổn nổi dù chỉ một khắc? Cố Doãn Trạch tôi mà lại không bằng những tên ăn không ngồi rồi đầu to bụng phệ nhà giàu mới nổi trong hộp đêm kia sao?”
Đặng Tuyết ngửa đầu, vì bị đau mà nhíu chặt mày lại, nhưng ánh mắt vẫn luôn kiên trì, mang theo một loại quật cường cố chấp, lờ mờ có loại bàng hoàng sợ hãi.
Cô ta đang sợ. Hưởng qua mật ngọt, sao còn có thể tiếp tục chịu đựng khổ sở đây? Cuối cùng cũng sẽ có một ngày, cô ta sẽ bị đánh về nguyên hình, đến lúc đó, cô ta biết phải đi đâu về đâu?
“Vậy cô cần gì phải bỏ gần tìm xa? Dù sao cũng là bán, bán cho ai mà chẳng giống nhau?”
Toàn thân Đặng Tuyết run lên, không phải đã thành thói quen rồi sao? Còn để ý cái gì? Làm nghề này, vô luận sạch sẽ hay không, cũng là đen, đã sớm không rửa sạch được.
“Chỗ gần không lưu người, cũng chỉ có thể đi tìm nơi xa thôi. Tôi chỉ là muốn giữ lại một con đường lui cho bản thân mà thôi, anh Cố lòng dạ biết rõ, không cần phải nói mấy lời dò xét.”
Lời đã nói đến mức này, nguyện vọng của Đặng Tuyết rất rõ, Cố Doãn Trạch có thể nuôi cô ta nhất thời, không thể nuôi cô ta cả một đời, cô ta cũng nên tính toán vì sau này, sau khi bị Cố Doãn Trạch vứt bỏ, tốt xấu có thể có một công việc, kiếm miếng cơm ăn.
Cố Doãn Trạch rõ ràng, cũng trong lòng biết Đặng Tuyết nói không sai, giữa bọn họ, sớm muộn cũng sẽ đoạn tuyệt, nhưng chính là không nhịn được tức giận, người phụ nữ thực dụng này, không chỉ có nhìn rõ ràng tất cả, lại còn nghĩ tốt đường lui rồi!
Cùng với tức giận, còn có một loại cảm giác thất bại đang lan tràn một cách khó hiểu, trong lòng Cố Doãn Trạch giống như chắn một cục bông, nhẹ bỗng, lại không buồn bực đến hoảng!
“Cô sẽ không sợ chúng ta nhất phách lưỡng tán luôn sao?” Người đàn ông bình tĩnh hỏi cô, nắm đấm lại yên lặng nắm chặt.
“Vậy thì tốt quá.” Đặng Tuyết nhẹ giọng cười một tiếng, mang theo tự giễu thờ ờ: “Giống như anh vừa mới nói, dù sao cũng là bán, bán cho ai mà chả giống nhau?”
Chát ——
Tiếng vang lanh lảnh dẫn tới ánh mắt dò xét từ bốn phía, người đàn ông khẽ nguyền rủa một tiếng, hung hăng nhìn cô ta một cái, đứng dậy, đẩy chiếc ghế ra, trong lúc xoay người, sớm đã khôi phục gương mặt dịu dàng khiêm tốn, nhìn mọi người gật đầu xin lỗi.
“Tôi đi toilet.” Nói xong, cất bước rời khỏi chỗ ngồi.
Đặng Tuyết cúi đầu, mái tóc xoăn quyến rũ động lòng người rủ xuống hai vai, cảm xúc khó phân biệt, mọi người xung quanh chỉ có thể thu hồi ánh mắt, còn tưởng rằng có trò hay để xem, ai ngờ mới vừa khởi đầu đã tuyên cáo kết thúc, vừa rồi một cái tát kia cũng không nhẹ.
Một tách cappuccino còn chưa uống không đến một phần năm, Dạ Cô Tinh tính tiền, cầm túi xách lên, lúc đi ngang qua chỗ ngồi bên cạnh, bước chân dừng lại, đặt một túi khăn giấy còn chưa mở lên bàn, mắt nhìn phía trước, đẩy cửa đi ra ngoài.
Đặng Tuyết ngẩng đầu, lại chỉ thấy bóng lưng tinh tế của cô gái đang đi xa, ánh mắt rơi vào túi khăn giấy, cũng không nhịn được nữa, lệ rơi đầy mặt.
“Ôi, thật là khéo quá, chị An dạo này vẫn khỏe chứ?” Giọng nói người đàn ông mang theo một loại thờ ơ lười nhác, không giống ôn chuyện, trái ngược với trêu chọc, chỉ là mang theo ý tứ châm chọc.
Dạ Cô Tinh ngừng bước chân, quay người nhìn lại, khẩu trang che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đang nheo lại, xẹt qua một tia quỷ quyệt, chợt chuyển hóa thành ý cười dịu dàng.
“Anh Cố mặt mày tươi tỉnh, chắc hẳn cuộc sống cũng rất tốt.”
“Nhờ cô, xác, thực, rất, tốt.” Cố Doãn Trạch nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)