“Điệu nhảy này chỉ có thể là từ trên trời rớt xuống, người này chỉ sợ là từ địa ngục đến…..” Một tiếng than nhẹ, sâu xa không lường!
Cảnh tiếp theo, là phần đặc sắc nhất ở phần hai, và đương nhiên, cũng là phần khó nhất!
Cảnh tiếp theo, là phần đặc sắc nhất ở phần hai, và đương nhiên, cũng là phần khó nhất!
Trước khi Tần Thận Chi chết, đã thề kiếp sau nhất định phải tìm thấy Yên Chi trước Mục Thanh Viễn, không từ mọi thủ đoạn, dù có phải phụ người trong thiên hạ, cũng sẽ không để cho Yên Chi phải đau khổ vì tình yêu, hy sinh cả mạng sống.
Nghìn năm thoáng chốc trôi qua, thế sự xoay vần, sớm đã vật đổi sao dời.
Ngày xưa Tần Tam công tử Tần Thận Chi – tài tử Tương Châu, hiện giờ trở thành ông chủ lớn của ngân hiệu Thụy Phong, mười dặm đô thị ở Thượng Hải này, hơn một nửa việc làm ăn buôn bán đều là của bọn họ, là ngân hiệu lớn nhất mà cả Thượng Hải công nhận.
Yên Chi tuy rằng vẫn là Yên Chi, nhưng linh hồn không còn nữa, sớm đã đầu thai hoán cốt, thay da đổi thịt rồi.
Ngày xưa, tiểu yêu tinh dáng dấp thần tiên hồn nhiên ngây thơ, vốn nên biến mất trên cõi đời, nhưng do chấp niệm quá sâu, một sợi hồn phách lạc lại nhân thế, hóa thành mị thai (chỉ những người con gái lớn lên chuyên đi mê hoặc đàn ông), hiện giờ trở thành đào kép tuyệt thế mà cả đám đàn ông đều chen chúc chạy theo!
Cảnh sau đây, chính là cảnh Yên Chi lên sân khấu biểu diễn. Trong nguyên tác đã miêu tả như sau.
Nhưng phim thì khác, Yên Chi hóa trang như thế nào, hát bài gì, mặc y phục ra sao, nhảy điệu gì, đều nhất định phải thể hiện ra để cho quần chúng nhìn được, cảm nhận được, đây cũng là lý do Cố Nam An cải biên tiểu thuyết thành kịch bản phải mất đến 2 năm!
Vì để quay tốt bộ phim này, Lý Khôn đã phải mời đến chuyên gia vũ đạo Dương Bình Bình nổi tiếng ở trong nước, từ biên đạo múa đến chọn nhạc, cố gắng đạt tới độ hoàn mỹ nhất!
Dạ Cô Tinh cũng theo Dương Bình Bình tiến hành tập luyện vũ đạo cổ điển trong 3 ngày, đứng cùng với một đột diễn viên vũ đạo chuyên nghiệp nhưng không kém hơn chút nào.
Dương Bình Bình không dưới một lần khen cô thật may mắn khi có cơ thể dẻo dai, vóc dáng cũng vô cùng hoàn hảo, thậm chí còn nói đùa rằng, nếu như ngày nào đó Dạ Cô Tinh không đóng phim nữa, thì theo cô ấy luyện vũ đạo cũng được.
Tất nhiên, chỉ là một câu nói đùa mà thôi, bản thân ở trình độ nào, mấy cân mấy lạng, trong lòng cô biết rõ, tuy rằng thường tập yoga, cơ sự dẻo dai, nhưng so với những người chuyên nghiệp đã luyện múa từ nhỏ, thì phải nói là còn kém xa vạn dặm.
Nhưng diễn một đoạn nhảy múa ngắn thì không phải là vấn đề quá lớn.
Cho nên, Dạ Cô Tinh lúc này mới có thể bình tĩnh như vậy, tựa như tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay, nhưng Cố Nam An thì lại không được thảnh thơi như vậy, lúc này đang sốt sắng như kiến bò chảo nóng vậy.
“Lớp nền không cần sáng quá, bên này sửa lại một chút, đúng…. tóc thì chải ra sau.”
Trương Á đứng ở một bên, thấy thế, thật lòng mặc niệm 2 giây thay thợ trang điểm: “Chị Nam An, chị nghỉ ngơi chút đi, thợ trang điểm biết làm thế nào, lại đây uống cốc nước.”
Cố Nam An nhận lấy cốc nước, rất hào phóng mà uống ừng ực hai miếng, một hơi hết cả cốc nước, đưa cốc nước trải lại cho Trương Á, một loạt động tác lưu loát nhanh chóng: “Cảm ơn nhé!”
“Dạ….. không, không cần khách sáo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

