Hai chân Lưu Hinh Đình run lên, trong lòng thầm nghĩ —– Toang rồi!
Giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, nhất cử nhất động của người phụ nữ, một cái nhíu mày, một nụ cười, dường như đều được trau chuốt tỉ mỉ, trang nhã đến không thể bắt bẻ được, hoàn mỹ đến khó mà phục chế lại.
Chỉ thấy khóe môi của người đang đi đến chậm rãi cong lên, ngay cả nụ cười cũng chuẩn mực như vậy: “Xin hỏi, là cô muốn thuê tôi sao? Vậy thì trước tiên chúng ta hãy nói về giá cả…”
Không đợi cô ấy nói hết lời, Dạ Cô Tinh đã bất chấp mà lao tới, lao vào vòng tay của người phụ nữ: “Chị Hinh Đình… “
Người phụ nữ đoan trang ngây ra, khóe môi chậm rãi mang theo cảm giác dịu dàng, nhàn nhạt nhưng tràn ngập sự ấm áp không nói nên lời: “Này! Chúng ta còn chưa thương lượng xong giá cả đâu đấy! Ôm một cái hai trăm.”
Dạ Cô Tinh sụt sịt: “Vậy nếu em muốn bao nuôi thì sao?”
“Giá trên trời!”
“Giá trên trời thì cũng phải có cái giá nhất định mà.”
“Ờm… vậy thì lấy toàn bộ tài sản của người đàn ông của em đi.”
“Thập Nhị, chị vẫn thích tiền như vậy!”
“Đương nhiên rồi! Tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì tất cả cùng bằng không!”
“Em là người phe mình, chị không thể giảm giá xíu được hả?” Dạ Cô Tinh nắm tay cô ấy làm nũng, nhưng Lưu Hinh Đình vẫn không hề động đậy, bày ra dáng vẻ “có tiền thì cái gì cũng dễ nói”.
“Thập Nhị, em nhớ chị nhiều lắm!” Dạ Cô Tinh lắc lắc cánh tay của người kia, giọng nói càng thêm ngọt ngào.
Người nào đó cau mày, không nói đồng ý, nhưng cũng không từ chối.
Dạ Cô Tinh tiếp tục làm nũng, “Thập Nhị tốt bụng ơi, Hinh Đình xinh đẹp à…” Mỗi chữ đều ngọt đến phát ngán, nếu An Tuyển Hoàng mà nhìn thấy cô như thế này, thì không biết sẽ phát điên đến cỡ nào!
“Ồ! Thật sự chịu thua em rồi!” Lưu Hinh Đình đưa tay gõ nhẹ mũi Dạ Cô Tinh, trong mắt như tràn ra từng tia dịu dàng ấm áp.
“Vẫn là Thập Nhị tốt nhất!”
Dạ Cô Tinh suy sụp: “Thập Nhị, hoá ra chị vẫn muốn làm thịt em à?”
Lưu Hinh Đình vung tay gõ đầu cô: “Con bé ngốc! Còn nói chị là nô lệ đồng tiền à, không phải chính em cũng là một đứa tham tiền hay sao? Hoá ra là sợ chị nhớ nhung tới mấy thứ kia của em à? Bỏ đi, không trêu em nữa, không lấy đồ ra, làm sao chị có thể ước tính giá trị, làm thế nào đầu tư được? Ngốc–”
Dạ Cô Tinh xoa trán, cười vô cùng ấm áp.
Đột nhiên, ánh mắt ngưng đọng, lúc này mới phát hiện ra có điều gì đó không đúng!
“Á à! Mấy người rõ ràng là thông đồng với nhau trêu đùa em?” Dạ Cô Tinh trừng mắt, lần trước vừa mới bị Chử Vưu chơi xỏ xong, không ngờ bây giờ lại nhảy vào trong hố mà bọn họ đào sẵn!
Ngày hôm qua, khi cô hỏi, mấy người đó còn mặt mày ủ rủ, lo lắng, không ngờ tời hôm nay Thập Nhị lại lù lù xuất hiện ở trước mặt cô, nhớ lại cuộc điện thoại đầy ẩn ý của Diệp Nhĩ, Dạ Cô Tinh đã đoán được bảy tám phần sự thật rồi!
“Bọn chị muốn cho em sự bất ngờ.” Lưu Hinh Đình cười rất vô tội.
Dạ Cô Tinh bĩu môi: “Em thấy là kinh sợ thì đúng hơn!”
“Hiện tại em là phụ nữ có thai, bọn chị làm sao dám hù dọa em?” Lưu Hinh Đình nhìn cái bụng căng phồng của Dạ Cô Tinh, trong mắt dâng lên một tia dịu dàng, như có trăm mối hỗn tạp.
Dạ Cô Tinh vuốt ve bụng, ngại ngùng cười, tựa hồ có chút chột dạ: “Chị… đều biết cả rồi?”
Lưu Hinh Đình đỡ cô ngồi xuống ghế sô pha: “Cái miệng kia của Diệp Nhĩ, chị có thể không biết được à?” Cô ấy thở dài một tiếng, ánh mắt lấp lánh: “Thật không ngờ, trong tất cả mọi người, em lại là người đầu tiên có con….”
Dạ Cô Tinh sửng sốt trong chốc lát, nhìn vẻ mặt Lưu Hinh Đình, đã thấy trong đôi mắt kia của cô ấy như có muôn vàn sự thẫn thờ, bất đắc dĩ, lại mơ hồ lộ ra sự tang thương không hợp với tuổi tác.
Dạ Thập Nhị, cũng chính là Lưu Hinh Đình đang ở trước mặt, cô ấy cùng tuổi với Diệp Tử, năm nay cô ấy cũng chỉ mới hai mươi chín, là cái tuổi đẹp nhất của phụ nữ, Dạ Cô Tinh vậy mà lại nhìn ra ở trên người cô ấy sự thê lương như có như không?
Hy vọng rằng, mọi thứ chỉ là ảo giác.
“Hinh Đình, mười năm này… chị sống có tốt không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

