Khùng thật rồi!
Vào đầu tháng 4, không khí ẩm ướt ở Bắc Kinh dần khô ráo, nhiệt độ tăng trở lại, nắng bắt đầu chói chang nhưng vẫn còn chút dịu nhẹ của mùa xuân.
Người ta nói rằng kế hoạch của một năm đều bắt nguồn từ mùa xuân, vì vậy đừng để mất mùa xuân tươi đẹp!
Nhưng trong một ngày xuân đẹp trời này, Dạ Cô Tinh lại tỏ vẻ buồn bực và hổ thẹn, có thể là vì cô cảm thấy một thai phụ như cô thật vô tích sự chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn thôi không làm gì nữa cả.
Mỗi ngày vác cái bụng bầu dạo bước giữa cánh đồng hoa, Dạ Cô Tinh cảm thấy thời gian trôi đi thật bình yên mà tĩnh lặng, chậm rãi mà thong dong.
Đến lúc này, cô mới toàn tâm để ý đến những thay đổi của cơ thể, và mới có thời gian chứng kiến sự phát triển của hai bảo bối trong bụng.
Ngày dự sinh của Dạ Cô Tinh là vào đầu tháng 6, tức là chỉ còn hai tháng nữa, nhưng cái bụng bầu này chẳng khác gì bà bầu sắp sinh.
An Tuyển Hoàng là người mỗi ngày để ý đến cái bụng phình to của cô, lúc ngủ thì có hình dáng khác, lúc dậy thì lại có hình dáng khác nữa.
Bác sĩ Vương nói, dẫu sao cũng là thai đôi, bụng to ra chứng tỏ bọn trẻ đều phát triển khoẻ mạnh trong bụng. Sau khi nghe xong, người đàn ông mới nhẹ nhõm được.
Bây giờ nhiệm vụ hàng ngày của Dạ Cô Tinh rất đơn giản —– không phải làm gì cả, yên tâm ở nhà dưỡng thai!
Bởi vì, dưới sự yêu cầu cứng rắn của An Tuyển Hoàng, tất cả công việc trong tay Dạ Cô Tinh đều phải tạm thời gác sang một bên, bao gồm cả những việc cần phải giải quyết gấp ở hắc đạo phía Nam, công việc hàng ngày của Bang Ám Dạ, vấn đề phát triển của công ty Hoành Dạ, sự kiện chuyển đổi mô hình của tạp chí và hàng loạt lời mời đại diện nhãn hàng từ Studio Tinh Huy.
Mấy ngày đầu, Dạ Cô Tinh cũng không cảm thấy nhàm chán. Cô đi dạo cùng với Tiểu Ngũ và Tiểu Thập Tứ, thường đến phòng bệnh để trò chuyện với Tiểu Thập Ngũ, hay lắng nghe Tiểu Tứ kể về những trải nghiệm huyền thoại ở châu Phi của bọn họ trong những năm qua.
Nhờ làm từ thiện nhiều năm, mà bây giờ ở Châu Phi, tầm ảnh hưởng của Dã Lang không kém gì một quốc gia. Một mặt, Dã Lang kiểm soát một phần tài nguyên của Châu Phi, chẳng hạn như thuốc men, mỏ vàng, vận tải bằng đường thủy và dầu mỏ. Sức ảnh hưởng không thua kém gì một quốc gia lớn ở Châu Phi như Ai Cập. Hơn nữa, hành động từ thiện của Dã Lang đã chiếm được cảm tình của người dân Châu Phi và trở thành lớp giáp không thể phá vỡ của Dã Lang!
Ngày nay, Dã Lang đã phát triển thành một tổ chức dân sự khổng lồ và bí ẩn ở Châu Phi!
Với tư cách là trưởng nhóm, Dạ Tứ, Dạ Ngũ, Dạ Thập Tứ và Dạ Thập Ngũ đều được các nước phong tặng danh hiệu hoặc chức vụ chính thức. Đây là một trong những lý do khiến MI6 bắt được ba người nhưng mà không xử tử ngay. Vì chuyện nãy đã liên quan đến mối quan hệ ngoại giao, cho nên, cuối cùng, chỉ có thể giam người trong nhà tù tử thần số 7 mà thôi!
“Tiểu Tứ, tại sao ngay từ đầu anh đã to gan như thế, còn dám không nghe lời sư phụ?” Dạ Cô Tinh đi bên cạnh Dạ Tứ, còn Dạ Tứ đẩy xe lăn cho Dạ Thập Ngũ, đi dạo sau bữa ăn tối.
“Chị Nhất Nhất, đã bao giờ chị thấy anh ấy nghe lời sư phụ chưa? Trước đây không phải đều tại anh ấy bướng không nghe lời mà hại chúng ta cũng bị liên lụy sao?” Tiểu Thập Ngũ cười ngọt ngào, nhưng giọng nói có chút hụt hơi.
Dạ Cô Tinh khẽ cau mày, sau khoảng thời gian hồi phục này, vết thương của Tiểu Thập Ngũ đã được chữa lành, nhưng cơ thể của cô ấy tệ đến mức chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng khiến cô ấy ngã rồi.
Vốn dĩ dáng người của Tiểu Thập Ngũ tương đối mảnh khảnh, cô ấy chỉ cao 1 mét 62, không cao lắm, lại còn gầy nữa. Nhưng sau trận bệnh nặng này, thì nhìn cô ấy chẳng khác gì một tờ giấy trắng mỏng tang nhợt nhạt!
“Chị Nhất Nhất, sao chị lại cau mày thế? Nhỡ đâu bị anh rể thấy được, chắc chắn sẽ lo đấy! Hơn nữa…” Dạ Thập Ngũ cẩn thận đặt tay lên vùng bụng nhô ra của Dạ Cô Tinh, vuốt nhẹ hai cái, lại nói: “… Tâm trạng của me sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến bé con trong bụng đấy! Em không muốn cháu em vừa sinh ra đã nhăn mặt đâu!”
Trong những ngày qua, An Tuyển Hoàng đã vượt qua tất cả cửa ải, và được mọi người công nhận.
Dạ Tứ thì khỏi cần phải nói, hai người đều đã quen biết từ lâu, anh em kết nghĩa với nhau, chính vì biết An Tuyển Hoàng là ai nên anh ấy mới dám yên tâm giao cô cho anh.
Nghe vậy, lông mày đang cau có của Dạ Cô Tinh đột nhiên giãn ra, cô cười cười, nói: “Được rồi, chị không nhíu mày nữa là được chứ gì.” Dường như nghĩ đến điều gì đó, cô lại hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Thập Tứ và Tiểu Thập Ngũ đâu rồi?”
Hai người này từ sau khi khỏi bệnh đã chạy đi đâu mất tiêu, hai người đàn ông lực lưỡng cùng đồng thời biến mất, không khỏi khiến cho người ta nghi ngờ trong đó có cái gì đó mờ ám…
“Hai đứa nó ấy à, đi uống rượu rồi.”
Dạ Cô Tinh sững sờ: “Lần trước đại sứ quán không phải đã nhận lỗi rồi sao?”
“À, lần này là Bộ Ngoại giao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

