Dạ Cô Tinh nhíu mày, trong lòng hồi hộp: “Chị hai, chị… chị nhìn thấy cái gì?”
Cô tỉnh dậy, không có mồ hôi nhễ nhại như vừa mới bị đánh thức từ cơn ác mộng, Diệp Cô Tinh rất bình tĩnh, cô mở mắt một lúc nhìn ra cửa sổ tờ mờ sáng, cô dựa vào bên cạnh một cách vô thức, nhưng lại không tìm thấy cơ thể ấm của người đàn ông như mọi khi.
Đột nhiên kinh ngạc, quay đầu lại, không thấy có ai!
Thậm chí ngay cả dép cô cũng không kịp mang, mở cửa phòng ngủ ra rồi lao thẳng ra ngoài –
“An Tuyển Hoàng? An Tuyển Hoàng?”
Tiếng gọi vang vọng khắp căn biệt thự, nhưng không ai trả lời.
Một linh cảm xấu chợt xuất hiện, cô vội vàng chạy đến phòng dành cho khách, quả nhiên đã không thấy bóng dáng của Dạ Thất, Chử Vưu, Tịch Cẩn, và Diệp Nhĩ, bốn người họ và vali chuẩn bị xong cũng đã biến mất.
Cô thầm mắng một câu và ngay lập tức cầm chiếc điện thoại gọi vào số điện thoại của An Tuyển Hoàng, nhưng anh tắt máy.
Số điện thoại của Dạ Thất và những người khác đều không liên lạc được!
Cô giận dữ quẳng chiếc điện thoại đi, Dạ Cô Tinh lấy hai tay ôm lấy bụng rồi ngồi bệt xuống ghế sô pha, dù cô có ngốc đến đâu thì cũng nên hiểu rồi!
An Tuyển Hoàng giấu diếm cô, âm thầm tham gia cuộc chiến giải cứu, đồng thời câu kết với Dạ Thất và những người khác lừa cô!
Chẳng trách… hôm qua An Tuyển Hoàng lại bình tĩnh đến thế, giống như trở về bộ dạng lạnh như băng trước đây, khi cô cùng Dạ Thất và những người khác bàn bạc về phương án hành động, Minh Chiêu và Minh Triệt cũng ở đó, còn An Tuyển Hoàng thì im lặng ngồi bên cạnh, chỉ im lặng ngồi yên một chỗ!
Cô lẽ ra phải nhìn ra từ lâu mới đúng!
Đúng lúc này, màn hình LCD lớn đột nhiên bật sáng, trên đó xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, Dạ Cô Tinh ngước mắt lên nhìn đồng hồ.
“Bây giờ là 5:30 sáng, bắt đầu hành động! Dự kiến sẽ đến núi Phượng Minh trong 30 phút nữa.”
Diệp Cô Tinh nhìn chằm chằm vào màn hình, trong giây tiếp theo, ánh mắt của người đàn ông nhìn ở phía xa xa vào máy quay, vào lúc đó đôi mắt của người đàn ông như xuyên qua màn hình và nhìn thấy cô.
“Tinh, anh biết rằng em rất tức giận.”
Đây là lần đầu tiên An Tuyển Hoàng gọi tên cô như thế, giọng nói như cây đàn cello đang vọng lại một cách chậm rãi, trước đây anh toàn gọi ‘cô gái của anh’, giống như một ông chủ tuyên bố quyền sở hữu vậy, cô không nói gì, nhưng trong lòng lại nghĩ anh thật là trẻ trâu.
“Em nói, đó là người thân, và anh biết em cũng muốn đi, với tư cách là một người chồng, anh thay em đi cũng giống vậy.”
Đôi mắt của Dạ Cô Tinh sớm đã đỏ hoe, và nước mắt không ngừng chảy, rồi ôm chặt lấy cái bụng to tròn của mình, như thể điều này sẽ tiếp thêm sự dũng cảm và sức mạnh cho mình.
“Em nguyện vì anh mà sinh con dưỡng cái, và đây là phần thưởng.” Mỏ vàng sẽ dùng tất cả của mình để đền đáp cho người thợ mỏ vất vả và nỗ lực: “Hãy đợi bọn anh trở về.”
Màn hình tối sầm lại, khuôn mặt của người đàn ông ẩn hiện trong một mảng đen lạnh lẽo.
Dạ Cô Tinh đột nhiên sửng sốt, giơ cổ tay lên xem, giờ đã là 5 giờ 50 phút!
Dự khiến sẽ đến núi Phượng Minh trong nửa tiếng nữa…chỉ còn 30 phút…
“Lạc Lạc! Nguyệt Vô Tình! Mọi người mau ra đây” – Diệp Cô Tinh gần như gào thét lên, hét lớn!
“Hả? Mau chuẩn bị đi… bắt đầu rồi!” Anh Tử Lạc mặc bộ đồ ngủ in hình doraemon, giẫm lên một đôi bông lau đầu mèo, đôi mắt ngái ngủ lăn ra cầu thang.
“Được, bây giờ tôi cần sự giúp đỡ của mọi người…”
Mọi thứ đã sẵn sàng, ba máy tính xách tay cấu hình cao, ba người ngồi cạnh nhau, mỗi người một máy.
“Cổng biệt thự đã đóng chắc chưa?”
Nguyệt Vô Tình chậm rãi lên tiếng, mặt mày nghiêm túc: “Yên tâm đi, có chú An ở đó rồi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

