Tần Tư Hủy ngồi bệt xuống đất, đúng vậy, chúng ta như nhau, đều yêu người không yêu mình!
“Ôi, chị Dạ, sao chị lại…” Tiểu Xuân ngạc nhiên khi thâys Dạ Cô Tinh không từ trong phòng đi ra, mà lại đi tới từ hành lang đối diện.
Dạ Cô Tinh mỉm cười tiến lại gần: “Ồ, tôi đợi mãi mà không thấy cô lên, ở trong phòng một mình chán quá, nên đi dạo hành lang vài vòng, phụ nữ đang mang thai mà, nên đi lại nhiều.”
“Em xin lỗi, làm chị phải đợi lâu rồi.” Tiểu Xuân mỉm cười xin lỗi “Vừa nãy em định về phòng lấy, nhưng chợt nhớ ra em dùng băng vệ sinh toàn loại rẻ tiền, chất lượng không tốt, em sợ chị không quen, vậy nên em đã đến hỏi cô tư, nhưng lúc đó cô ấy đang ở trong vườn, em phải đi tìm cô ấy nên có chút chậm trễ ạ.”
Dạ Cô Tinh gật đầu, tỏ ý đã hiểu: “Không sao.”
“À đúng rồi, cái này của chị ạ, chị vào bên trong đi, em đợi ở ngoài này.”
Dạ Cô Tinh cầm lấy miếng màu hồng trên tay Tiểu Xuân: “Cảm ơn em.” Sau đó cô mở cửa phòng đi vào bên trong.
Tiểu Xuân bị sốc bởi câu “cảm ơn” này. Trong mắt cô ta, là một người giúp việc, bản thân làm những việc này là điều đương nhiên, hơn nữa cũng chỉ là mấy việc vặt không có gì quan trọng.
Cô ta mặc dù không biết thân phận của vị khách này, nhưng vừa rồi ở trong phòng khách, nhiều phu nhân vây quanh chị ấy như vậy, chắc là họ rất tôn kính quý trọng, tự nhiên rất cao quý, giống… giống như nữ hoàng!
Giờ đây, nữ hoàng đột nhiên nói “cảm ơn” với mình? Tiểu Xuân cảm giác như mình đang nằm mơ…
“Ui da – đau… hì hì… hóa ra là thật…”
Khi Diệp Cô Tinh từ trên lầu đi xuống, phòng khách có chút im lặng, ánh mắt dừng lại nhìn ra cửa sổ một hồi, người đàn ông đứng chắp tay bên cạnh cửa sổ, bóng lưng cao lớn như một bức tượng điêu khắc yên tĩnh, đường cong rõ ràng, hình dáng rõ nét.
Và những người phụ nữa vốn đang tán gẫu trong phòng khách, đột nhiên đều im lặng, ngồi trên ghế sô pha, động tác cứng đờ và cẩn trọng.
Người đàn ông như cảm nhận được và quay người lại, sự lạnh nhạt biến mất và thay sau đó là sự dịu dàng: “Xong rồi?”
Dạ Cô Tinh mỉm cười đến gần, gật đầu: “Um, xong rồi.”
“Vậy về nhà thôi…” Người đàn ông vươn tay ôm lấy vai cô, lòng bàn tay rộng rãi ấm áp, cùng nhiệt độ cơ thể của An Tuyển Hoàng, tuy rằng cách một lớp áo khoác nhưng vẫn khiến người ta vô cùng thoải mái.
Cô gật đầu, vươn tay ra khoác lấy cánh tay của người đàn ông: “Được.”
Nói xong, hai người định rời đi, nhưng Lận Tuệ đột nhiên đứng dậy: “Hoàng, đã đến đây rồi thì ở lại ăn bữa cơm đi! Cậu của con một lát nữa sẽ về.”
An Tuyển Hoàng dừng bước và quay người lại, Lận Tuệ chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua mặt, cả người như sắp đóng băng, bà ta không khỏi lùi lại phía sau nửa bước, cho đến khi tựa vào ghế sô pha mới đứng được vững.
“Không cần.” An Tuyển Hoàng lạnh lùng nói.
Diệp Cô Tinh nhìn Lận Tuệ gật đầu: “Mợ không cần phải phiền phức vậy đâu, hôm nay bọn cháu đã gây thêm rắc rối cho mợ rồi.”
“Không sao! Không sao đâu!” Lận Tuệ vội vàng nói.
“Vậy bọn cháu xin phép về trước đây.”
“…Được, hai đứa đi cẩn thận nhé.”
Người đàn ông ôm vai cô gái, cô gái cũng khoác tay người đàn ông cùng nhau bước đi, một bóng người cao lớn và một bóng người mảnh khảnh, một bên cứng nhắc và một bên mềm mại, bổ sung cho nhau, thực sự rất xứng đôi vừa lứa.
Mãi cho đến khi bóng dáng của hai người đã khuất khỏi tầm mắt, những người phụ nữ đó mới không nhìn nữa, nhất thời khó có thể che giấu nổi sự lẫn lộn.
Phải nói rằng người phụ nữ này sinh ra đã có số phú quý.
Nhà nghèo không thể nuôi dạy được đứa con xuất sắc như thế, chỉ có gia đình giàu sang thôi!
“Này, lai lịnh của cô gái kia là gì vậy? Bà chủ mà cũng lịch thiệp với cô ấy như vậy?”
“Không biết… dù sao lai lịch lớn là cái chắc rồi!”
“Người đàn ông mặc áo đen kia đẹp trai nhỉ! Tôi chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp như thế!”
“Được rồi! Ngắm là được rồi, đừng hoang tưởng nữa.”
“Ai hoang tưởng? Cô có dám nói là cô không ghen tị không?”
“…Thì cũng khá là ghen tị! hì hì….”
“Thấy chưa! Thế mà còn nói tôi! Một ngày nào đó tôi sẽ gặp được hoàng tử và trở thành công chúa! Tiểu Xuân, cô thấy đúng không?”
Tiểu Xuân vẫn tiếp tục làm việc, khẽ thở dài: “Thay vì ghen tị với người khác, chi bằng làm tốt việc của mình.”
“Xí – làm gì mà nghiêm túc thế? Làm việc, làm việc, chỉ biết làm việc! Cả đời vất vả! Cả đời làm người giúp việc hạ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

