Lúc này, An Tuyển Hoàng cũng đột nhiên mở đôi mắt sắc bén như chim ưng ra……
Phía sau còn có một đống chuyện cần thỏa thuận xử lý, như là mấy quy định cho giới hắc đạo phương Nam, phân chia phạm vi thế lực, người nào nên giữ, người nào đáng chết, mặc dù có mấy người Đường Nghiêu giúp đỡ xử lý, nhưng cuối cùng vẫn phải qua tay cô một lượt, mới có thể đưa ra phương án và quyết định cuối cùng.
Chắc hẳn sau đó, cô sẽ không được rảnh rỗi.
Nơi cửa ra vào, tiếng rắc rắc nhẹ nhàng truyền đến, Dạ Cô Tinh theo bản năng toàn thân đề phòng, chờ nghe thấy được hơi thở quen thuộc của người đàn ông mới từ từ thanh tĩnh lại.
Hơi nghiêng đầu, nở nụ cười: “Anh đã đến rồi.”
An Tuyển Hoàng ngồi ở bên giường, bàn tay vươn ra kéo cả người vào trong lồng ngực, khẽ thở dài một tiếng: “Ừ.”
Dạ Cô Tinh ở trong ngực người đàn ông cọ cọ, timg một vị trí thoải mái: “Thành thật khai báo, anh có phải gạt em lặng lẽ giải quyết người của Thương Hiệt xã mai phục trong tầng ngầm?”
“Cũng không phải ngày lễ ngày tết, sao tự nhiên lại tặng quà cho em?”
“Nếu là…… sính lễ thì sao?” Đồng tử anh đột nhiên thâm thúy.
Dạ Cô Tinh lại ngơ ngác sững sờ, nụ cười có chút không được tự nhiên: “Đùa gì thế……”
“Em đang trốn tránh sao?” Người đàn ông nói trúng tim đen, thực ra, từ trước đến nay khi ở trước mặt cô, anh cũng không che giấu tâm tình thực sự của mình.
Giữa vợ chồng, thành khẩn chờ đợi, anh sớm đã xem cô là vợ.
Hàm răng hơi cắn vào môi dưới, hơi nhíu mày, Dạ Cô Tinh thản nhiên nhìn lại: “Em thừa nhận, am đang lảng tránh vấn đề.” Cô đưa tay kéo tay áo người đàn ông, làm nũng nhẹ nhàng: “Cho em chút thời gian đi mà……”
Nói thật, yêu An Tuyển Hoàng, sinh con cho anh là một chuyện, nhưng mà gả cho anh, lại là một chuyện khác.
Tình yêu là tự do, hôn nhân lại có trách nhiệm ở bên trong. Gả cho An Tuyển Hoàng, vậy có nghĩa là ở thời khắc mấu chốt này cô phải đi tới đối mặt với tất cả mọi người của nhà họ An, nhưng bây giờ cũng không phải là thời cơ tốt nhất.
Lại như lúc trước cô từ chối cùng An Tuyển Hoàng về Chiếm Ngao tham gia bữa tiệc đêm giao thừa, cô không thể mang an nguy của hai đứa bé trong bụng ra để đánh cược, dù cho cô có chín phần thắng, một phần nguy hiểm, cô cũng không đồng ý thấy.
Trước mắt, Phương Nam mới định, thai cũng đã hơn năm tháng, phần bụng từng ngày từng ngày nhô lên, người cũng càng trở nên lười nhác, vào lúc này, cô căn bản không có tâm trạng để suy nghĩ đến chuyện kết hôn.
Sắc mặt người đàn ông hơi trầm xuống: “Lý do.”
Đồng tử linh hoạt liếc tới, Dạ Cô Tinh chậm rãi nói: “Mọi người đều nói, trong cuộc đời người phụ nữ, khoảnh khắc khoác lên mình chiếc váy cưới là đẹp nhất.” Rồi cô vỗ vỗ bụng dưới hơi nhô lên của mình: “Nhưng mà anh xem em như bây giờ, làm sao mặc váy cưới?”
An Tuyển Hoàng sắc mặt hơi hòa hoãn lại.
Dạ Cô Tinh không ngừng cố gắng: “Em muốn mình phải xinh đẹp nhất khoác lên mình chiếc váy cưới đẹp nhất gả cho anh, vì thế, chuyện kết hôn, chờ sinh con xong rồi nói, được không?”
Giọng nói mềm mại nhẹ nhàng như vậy, không còn là người sát phạt quyết tuyệt, lạnh lùng nghiêm nghị trong hội trường vừa nãy nữa, cởi bỏ lớp vỏ bọc của cậu Dạ, cô chỉ là một người phụ nữ, cam tâm tình nguyện sinh con dưỡng cái vì người đàn ông trước mắt, vì anh vui mà vui, bởi vì anh giận mà ưu lo, bởi vì anh buồn bã mà bi quan, bởi vì anh bị thương mà đau lòng.
Người đàn ông thoáng chốc thấy ấm áp hẳn, trước khi gặp cô, trái tim anh chưa bao giờ mềm mại như vậy, tựa như có thể vắt ra nước, ngâm ra mật.
“Được.” Chờ khoảng khắc em đẹp nhất……
Bàn tay đặt lên phần bụng nhô ra của người phụ nữ, sinh mệnh nhỏ bé dường như cũng có cảm giác mà đáp lại, người đàn ông chậm rãi nhếch khóe môi lên, vẻ dịu dàng tràn đầy khuôn mặt.
“Em cảm thấy, hai con đều thân thiết với anh.” Trong câu nói này còn mang theo chút ghen tỵ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

