“Thật sao?” Hai mắt Dạ Cô Tinh híp lại: “Anh Bùi không cần quá mức khiêm tốn, dù sao trước đây Tam Long hội uy danh hiển hách, ngồi vững vị trí thứ nhất trong giới vũ khí.”
Trong lúc Dạ Cô Tinh đang quan sát anh ta, Bùi Ứng Long cũng không e dè mà đánh giá cô, người đàn ông tuyệt mỹ ngồi trên ghế sô pha ở trước mắt, một tư thái lười biếng, mặt trắng như ngọc, vóc người có vẻ gầy yếu đơn bạc, nhưng đôi mắt màu đen quỷ quyệt sâu thẳm, khiến cho người khác không dám khinh thường.
“Nói tới chuyện này, vốn là lão phu nên tự mình tới cửa bái phỏng, nhưng đoán là cậu không có trong phòng, tôi chỉ có thể nói mấy đứa chờ ở cửa thang máy, nếu có chỗ nào đắc tội, mong cậu bao dung.”
Trong phòng, ở phía sau chiếc bàn màu đen to lớn, theo tiếng bước chân lại gần một trước một sau, chiếc ghế tựa lớn chậm rãi chuyển động, lộ ra một khuôn mặt già nua.
Dạ Cô Tinh đứng lại, sắc mặt trầm như nước, Vu Sâm đứng cách một bước xa phía sau, khuôn mặt sắc bén.
“Không biết Bạch bang chủ đêm khuya mời Dạ mỗ đến đây để làm gì?” Đánh đòn phủ đầu, nói thẳng.
Bạch Đào ngồi ở trên ghế tựa cao sang sảng nở nụ cười: “Cậu Dạ thẳng thắn thoải mái, lão phu rất thưởng thức.”
Cô khẽ vuốt cằm: “Quá khen.”
“Tốt lắm! Lễ phép lại khiêm tốn cẩn thận, không hổ là đương gia của Dạ Xã!” Bạch Đào tán thưởng, nụ cười hài lòng, nếu bỏ qua đôi mắt ông ta lấp lóe ánh sáng, cũng thật sự giống như một bậc trưởng bối đức cao vọng trọng, hiền lành dạy dỗ.
“Dạ mỗ xấu hổ, thành thật không dám nghịch đại đao trước mặt Quan công. Ông Bạch lòng dạ rộng rãi, khí lượng rộng lượng, đáng để đám vãn bối chúng tôi học tập noi theo.”
Hai người một tới một lui, đánh thái cực một vòng lại một vòng, Dạ Cô Tinh không chút hoang mang, không nhanh không chậm, theo câu chuyện của Bạch Đào mà tiếp lời, nhưng lại không mở miệng hỏi dò Bạch Đào mời mình đến có chuyện gì, lại giống như đang nói chuyện phiếm việc nhà, chuyện vặt vãnh, thực sự không giống không khí giương cung bạt kiếm của hai đại bang chủ nên có.
Mà Bạch Đào lại âm thầm hoảng sợ, ông ta không ngờ cậu Dạ này có thể giữ được bình tĩnh như vây, không kiêu không vội, thành thạo điêu luyện, vốn nghĩ bắt đầu là nắm lấy ót, không ngờ lại bị đối phương xoay quanh.
Ý đồ của Bạch Đào, sao Dạ Cô Tinh lại không biết được chứ? Tuy rằng bây giờ cô đang rất mệt, rất buồn ngủ, nhưng trò hay nhìn người khác ăn quả đắng cô cũng không muốn bỏ qua, tạm thời chơi với lão thất phu này một chút, nhìn xem đến tột cùng ai là người kích động trước, mất đi quyền chủ động.
Bạch Đào ho nhẹ hai tiếng: “Thực không dám giấu giếm, hôm nay mời cậu đến, là có chuyện quan trọng cần thương lượng, cậu xem……” Bạch Đào liếc mắt nhìn Vu Sâm ở phía sau Dạ Cô Tinh, lù lù bất động, mắt nhìn thẳng, ý tứ ám chỉ cực kỳ rõ ràng.
Dạ Cô Tinh giả vờ không rõ: “Ông Bạch có lời gì không ngại nói thẳng. Khí trời chuyển lạnh, người già phải chú ý thân thể mới tốt, miễn cho bị cảm lạnh, chính là, rút dây động rừng, một tổ kiến cũng có thể hủy cả con đê, ông nói xem có đúng không?”
Bạch Đào mặt đỏ lên, nhưng cũng không biết làm sao để phản bác, bây giờ ông ta cũng đã hiểu ra, chàng trai trẻ tuổi trước mặt này tuyệt đối không vô dụng như vẻ bề ngoài.
Thực ra, ấn tượng đầu tiên của Bạch Đào đối với ‘cậu Dạ’ không thể nói là tốt, cũng không phải xấu, ngược lại có tốt có xấu, nửa nọ nửa kia, tổng hợp một hồi cũng thành hạng xoàng!
Ông ta thưởng thức khí độ nói chuyện và làm việc của người trẻ tuổi này, nhưng thân thể người này lại nhẹ nhàng bay bổng cũng không lọt mắt ông ta, còn có cả khuôn còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ mấy phần này nữa.
Tuy rằng trên sách có viết: “Nam sinh nữ tướng vô cùng phú quý, nữ sinh nam tướng lại rất vất vả.” Nhưng một người đàn ông có vẻ bề ngoài xuất sắc như vậy, đối với người vợ cũng không phải… là chuyện tốt.
Dạ Cô Tinh chiều cao vốn là 1m70, ở trong đám nữu sinh cũng xem như là hạc đứng trong bầy gà, tuyệt đối xuất sắc, Nhưng mà đặt ở trong đám đàn ông 1m80, thực sự không đáng chú ý.
Hơn nữa cô vốn gầy, tuy rằng sau khi mang thai phần eo to lên rất nhiều, nhưng nhìn từ phía sau, bóng lưng thực sự quá mức tinh tế, cũng chẳng trách Bạch Đào lại dùng từ “nhẹ nhàng bay bổng” để hình dung cô.
“Tôi có chút việc tư muốn thương lượng với cậu, việc quan hệ cơ mật, hi vọng những người không liên quan có thể tránh mặt một chút.”
Nếu vòng vo không được, ông ta quyết định thẳng thắn vậy.
Thực ra, vô hình trung, Bạch Đào đã bị Dạ Cô Tinh nắm mũi dẫn đi, từ lâu đã rơi xuống thế yếu, chỉ là chính ông ta còn chưa phát hiện ra mà thôi.
Dạ Cô Tinh nhìn về phía Vu Sâm gật đầu một cái rất khẽ, Vu Sâm hiểu ý, lùi ra ngoài cửa, nhưng giác quan toàn thân tất cả đang điều động, không chút biến sắc nhìn kỹ nhất cử nhất động bên trong, một khi có gì đó dị thường, sẽ phá cửa vào, giơ súng bắn ngay.
Thấy Vu Sâm đã lui ra, Bạch Đào từ trên ghế tựa lớn đứng dậy, mời Dạ Cô Tinh ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh.
Dạ Cô Tinh ngồi xuống, tư thái thong dong, ngược lại cô muốn xem xem lão hồ ly Bạch Đào này tìm mình rốt cuộc có mục đích gì.
Uống một ngụm trà nhuận giọng, ánh mắt Bạch Đào lóe lên: “Nghe Minh Hàm nói, trước khi Hội nghị này chính thức bắt đầu, con bé có gặp cậu một lần, được cậu ra tay giúp đỡ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

