Kết cục tranh giành thức ăn với hổ —— chết không có chỗ chôn!
Đặng Tuyết cười gằn hai tiếng: “Giả, giả vờ? Tôi thấy kẻ đang giả bộ là cô ấy? Dương, Vũ, Sơ! Cô mới là nội gián!”
“Trưa nay rõ ràng tôi đã nhìn thấy cậu tiến vào thang máy, dừng ở tầng năm, cậu dám nói không phải cậu tiến vào phòng của Kiều Diệp?”
“Vũ Sơ, không phải cậu đã biết cái gì chứ?” Hạ Tử Tịnh trợn tròn hai mắt, ngay cả khóc cũng quên mất.
Ánh mắt Đặng Tuyết hơi ngưng lại, lập tức hiện ra tia khinh thường: “Đúng là tôi lên tầng năm, nhưng điều này lại có thể chứng minh tôi tiến vào phòng Kiều Diệp, trộm đi tư liệu sao? Ai nhìn thấy?” Lạnh lùng nhếch lên khóe môi: “Ngược lại là cô đấy, quan sát cũng thật rõ ràng, muốn kéo tôi làm kẻ thế mạng sao? Nằm mơ!”
“Cậu đừng có ngậm máu phun người! Vậy cậu nói cho rõ ràng, vô duyên vô cớ cậu lên tầng năm làm gì?”
“Tôi về phòng của mình lấy băng vệ sinh, không được sao?”
“Cậu!” Dương Vũ Sơ tức giận đến run cả người.
“Tôi nhớ rồi, hình như cô cũng rời đi nửa chừng cơ mà?” Đặng Tuyết thưởng thức điếu thuốc lá dành cho phụ nữ ở trong tay, cười lạnh lùng và kiêu ngạo.
“Đúng vậy, tôi vẫn đi theo sau cậu……”
Bốp ——
Ai cũng không ngờ được Đặng Tuyết lại đột nhiên động thủ, Dương Vũ Sơ che má, mở to mắt, không thể tin được mà nghiêng đầu nhìn Đặng Tuyết, đáy mắt dại ra, như là bị một cái tát đánh cho hồ đồ.
Đặng Tuyết vọt lên phía trước, tóm chặt tóc dài của Dương Vũ Sơ, đáy mắt chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn: “Con khốn! Theo dõi tôi? Nhắc nhở cô, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, tự mình hiểu lấy!” Sau đó, đẩy Dương Vũ Sơ vào góc phòng, như ném một thứ gì đó bẩn thỉu.
Hạ Tử Tịnh vội vã đi đỡ, hai mắt Đặng Tuyết dương như đã đóng băng từ lâu.
Vào lúc này, Lâm Thấm đứng ra, che ở trước mặt Dương Vũ Sơ và Hạ Tử Tịnh: “Đặng Tuyết, cậu không cảm thấy chính mình hơi quá đáng sao? Trước mặt mọi người muốn uy hiếp, cậu là đang hận Dương Vũ Sơ theo dõi cậu, hay là đang sợ cô ấy đã nhìn thấy điều gì? Cậu lên lầu rốt cuộc làm cái gì? Lẽ nào nội gián đúng là cậu?”
Dạ Cô Tinh nhìn Lâm Thấm giây lát, vào lúc này còn có thể bình tĩnh phân tích như vậy, xem ra cô nữ sinh này cũng không ngốc nghếch ngọt ngào như vẻ bề ngoài.
Đối mặt với những lời chỉ trích chính nghĩa của Lâm Thấm, Đặng Tuyết chỉ cười gằn, rung rung đầu ngón tay cầm điều thuốc lá trong, hít thật sâu hai hơi, phun ra một vòng khói vấn vít cực kỳ đẹp đẽ——
“Tùy mọi người nghĩ như thế nào, tôi nói một lần cuối cùng, không, phải, tôi!” Sau đó nhún nhún vai: “Không tin thì mọi người báo cảnh sát, tôi không có ý kiến gì.”
Lâm Thấm bị thái độ không nóng không lạnh của cô ta làm cho nghẹn họng, sắc mặt khó coi, khẽ cắn răng, cuối cùng cũng lựa chọn trầm mặc.
“Đội trưởng, cậu có ý gì không?”
“Đội trưởng, dựa cả vào cậu…..”
“Đúng vậy! Chúng ta đã không còn cách nào, lẽ nào thật sự phải rút lui khỏi vòng bán kết?”
Ai cũng nhao nhao nói, gian phòng mới vừa yên tĩnh, lại tức thì sôi sùng sục.
Dạ Cô Tinh giơ tay: “Mọi người trước tiên bình tĩnh đừng nóng, chưa tới bước cuối cùng, ai thua ai thắng vẫn không thể biết được, không được tự tự loạn thế trận.”
Tất cả mọi người yên tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía Dạ Cô Tinh lại như nhìn thấy ánh sáng mặt trời, bây giờ bọn họ hoang mang lo sợ, bó tay toàn tập, mà Dạ Cô Tinh là nhánh cỏ cứu mạng duy nhất, trải qua vòng đấu loại, còn lấy được vị trí thứ nhất, không có người nào đồng ý cứ như thế mà từ bỏ!
Cuộc thi vật lý toàn quốc dành cho các trường đại học, cơ hội hiếm có, nếu như có thể đoạt được giải thưởng, cũng có rất nhiều lợi ích đối với phát triển trong tương lai của bọn họ trong giới vật lý.
“Chìa khóa cửa phòng đâu?” Dạ Cô Tinh bình tĩnh nói.
Khóa cửa hoàn hảo không hư hỏng, chỉ có thể chứng minh là bị người khác dùng chìa khóa mở ra, lấy trộm tư liệu đi.
“Tôi và Nhất Hạo mỗi người có……” Động tác thò tay vô túi của Kiều Diệp đột nhiên ngừng lại, sắc mặt khẽ biến, một lúc lâu sau ngẩng đầu, bất đắc dĩ nở nụ cười với Dạ Cô Tinh: “Chìa khóa của tôi, mất rồi……”
Từ Nhất Hạo móc ra chìa khóa bên trong túi quần, quơ quơ: “Tôi vẫn còn, ăn cơm trưa xong trở về là tôi mở cửa.”
Ánh mắt băn khoăn nghi ngờ của tất cả mọi người đảo giữa hai người Kiều Diệp và Từ Nhất Hạo, sự tình càng khó lòng phân biệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

