Lúc này, Nguyệt Vô Tình khoác bộ đồ đỏ trên người từ từ mở miệng...
Tự cười chế giễu, Dạ Cô Tinh thản nhiên thay đổi ánh mắt, làm sao có thể là anh được chứ?
Huống hồ trên tay người đó còn ôm một bó hoa hồng lớn, về cơ bản đó không phải là điều mà An Tuyển Hoàng sẽ làm.
Người giống người mà thôi, huống hồ chỉ là một bóng lưng...
Ngày mai chính là yến tiệc giao thừa tại nhà họ An, hôm nay sao anh có thể xuất hiện ở chỗ này?
Người ta nói rằng ngày suy nghĩ nhiều, đêm sẽ mơ thấy, lẽ nào mình thật sự suy nghĩ nhiều như vậy sao?
Không phải chứ... được rồi, cô thừa nhận, có một chút như vậy, uh... một chút thôi, được rồi, có thể thêm một chút nữa.
Ting –
Cửa thang máy mở ra, Dạ Cô Tinh lấy thẻ phòng ra, cạch —— cánh cửa từ từ mở ra, cô bước vào phòng, nhìn căn phòng tối tăm, nhíu mày, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi cô đơn.
Vừa định đóng cửa, nhưng một giây sau, bóng dáng người đàn ông cao lớn đã lao vào, hơi thở mạnh mẽ ùn ùn kéo đến, ngạo nghễ, tà vọng, uy hiếp bao bọc trong tầng tầng lớp lớp lạnh lùng, uy nghiêm, khí thế như vậy, uy hiếp như vậy, ngoại trừ anh, Dạ Cô Tinh không nghĩ ra được là người nào khác!
Ngay khi cô sững sờ, một bó hoa hồng đỏ tươi áp vào lồng ngực cường tráng của anh, sau đó xông vào tầm mắt cô mà không hề báo trước, đôi mắt Dạ Cô Tinh đột nhiên mở to, chớp chớp không tin, rồi lại chớp, ngay sau đó, gì đó kinh hoàng hơn đã xảy ra —
“Sự dịu dàng của em là lưới, nắm bắt trái tim anh, vẻ đẹp của em là thuốc, quyến rũ tình yêu của anh, sự lương thiện của em là rượu, làm say mê đôi mắt của anh; Mỗi phút, mỗi giây, anh không thể thoát ra khỏi tình yêu của em. Anh nên làm gì đây, có lẽ anh yêu em rồi? “
An Tuyển Hoàng quan sát hàng loạt động tác dứt khoát của cô, lúc thì nhíu mày, lúc thì gật đầu, ánh mắt như chim ưng xẹt qua bó hoa hồng đỏ rực ở trên tay, một tia ngượng ngùng lóe lên trong đôi mắt lạnh lùng kia.
Nó có vẻ khác với những gì mà Minh Triệt đã nói, theo quy trình, cô nên khóc vì sung sướng trong giây tiếp theo, sau đó ôm chầm lấy anh, nhưng Cô Tinh lại không có chút phản ứng gì cả?
À, anh quên mất, cô gái của mình là lạnh lùng như tuyết, làm sao có thể dễ dàng lay động như vậy chứ?
“Bởi vì có em, ngày tươi sáng, hoa hồng là hương thơm; Bởi vì có em, lời hứa ngoài vẻ đẹp trang trọng, lời thề bền lâu bên cạnh ngọt ngào; Bởi vì có em, anh có can đảm trao cho cuộc sống sự chân thật và thuần khiết nhất. Anh sẽ đối xử tốt với em suốt đời. “
“... “
Lẽ nào vẫn chưa đủ sao?
“Hoa hồng đại diện cho trái tim anh, anh muốn trao cho em tấm lòng chân thành. Đời này anh sẽ không hối hận. Nếu tình yêu này còn có thời hạn, anh mong rằng sẽ là vạn năm!”
“Tình yêu của anh là...”
“Dừng lại!” Dạ Cô Tinh nuốt nước miếng, “Anh còn có bao nhiêu cái để đọc nữa vậy?”
Anh suy tư một lúc, “Chín mươi chín cái nữa.”
“Ai dạy anh cái này vậy?”
“Lại là Minh Triệt dạy?”
Anh nghiêm nghị gật đầu.
Khuôn mặt của Dạ Cô Tinh ngay lập tức tối sầm, Minh Triệt!
Đường đường là một người đàn ông lạnh lùng, thế mà lại bị hủy hoại đến mức không còn một chút liêm sỉ!
“Em không vui sao?” Anh hơi lo lắng.
Dạ Cô Tinh mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia ấm áp, “Vui, em rất vui.”
“Nhưng trông em chẳng vui gì.” Đôi mắt chim ưng của anh vẫn sắc bén như mọi khi.
Dạ Cô Tinh sửng sốt, “Em chỉ là... có chút không quen.”
“Ừm.” Anh do dự một lát, rồi nói: “Nhớ em, cả ngày lẫn đêm, suốt ngày tương tư....”
“Dừng dừng dừng!” Dạ Cô Tinh nổi da gà, bất đắc dĩ ngước mắt lên “Anh định làm gì đó?”
“Nói thêm một vài câu, để em quen với nó.”
“Đồ ngốc! Rõ ràng anh cũng cảm thấy ngượng ngùng, tại sao vẫn muốn nói tiếp chứ?”
Đôi mắt đen láy của anh khẽ động, đôi môi mỏng mím chặt, “Bởi vì em đang tức giận, anh muốn dỗ một chút cho em vui.”
“Em tức giận lúc nào chứ?” Dạ Cô Tinh phản bác lại.
Anh trầm lặng nói, mang theo ba phần oan ức, bốn phần giận dỗi: “Em không nghe điện thoại của anh, còn tắt máy.”
“Đó là bởi vì điện thoại của em bị hỏng rồi! Vả lại anh nói số điện thoại cá nhân của em cho rất nhiều người, các cuộc gọi tới liên tục, chút nữa là bị làm phiền đến chết mất thôi! Vì vậy em đổi sang số mới rồi.”
“Nhưng em lại không gọi cho anh.” Anh giường như hơi giận, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, lạnh lùng, có chút trách móc.
“Em gọi rồi, nhưng anh không bắt máy.” Dạ Cô Tinh khịt mũi, cô vẫn còn chút ấm ức!
Anh lấy điện thoại ra, quả nhiên có vài cuộc gọi nhỡ, hôm qua có, hôm nay cũng có, lúc nãy cũng vừa có một cuộc gọi nhỡ, trong đôi mắt đen mờ nhạt xuất hiện một nụ cười, đôi lông mày lạnh lùng trở nên dịu dàng, anh đưa tay ra ôm lấy cô vào lòng: “Hôm qua lúc đó anh ở Thái Bình Dương, hôm nay anh ở trên rừng rậm nguyên thủy, cho đến lúc nãy anh vừa mới.... ở tiệm mua hoa...”
Ai ngờ Dạ Cô Tinh lại đẩy anh ra, xoay người rời đi, bước chân dừng lại, ôm hoa vào trong lòng ngực, bỏ lại anh phía sau, “Anh không phải muốn ăn tiệc giao thừa với nhà họ An sao, trên bàn toàn đồ ăn ngon, còn có người đẹp đi cùng, sao anh lại tìm em làm gì? Em sẽ không biết làm cái trò nũng nịu nói ‘anh Hoàng đang tắm, không rảnh nghe điện thoại’ như thế đâu!”
Anh ở phía sau khẽ cười, tiếng cười như bị bóp nghẹt vang vọng trong lồng ngực, đúng là từ tính dễ nghe không nói nên lời.
Bước về phía trước hai ba bước, đưa tay kéo cô vào lòng, động tác của anh mạnh mẽ độc đoán, hơi thở nóng rực phun lên trên đầu, Dạ Cô Tinh có chút hoảng hốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

