Vẻ mặt của Dạ Cô Tinh thay đổi, nhanh chóng nhìn về hướng phát ra âm thanh...
Trong nháy mắt, hai mươi phút đã trôi qua, tất cả các thành viên trong đội tham gia lần lượt vào phòng thi, ngồi vào chỗ của mình.
Những đội phản kháng rõ ràng tinh thần xuống dốc, các thí sinh của họ sắc mặt ai cũng khó coi, và chắc hẳn họ đã bị ban tổ chức tạo ra áp lực rất lớn.
Vì là sự sắp xếp ngẫu nhiên nên Dạ Cô Tinh không ở cùng phòng thi với những người khác, thay vào đó cô cùng phòng với đội trưởng của trường Đại học Thanh Hoa, hơn nữa còn ngồi cạnh nhau.
Anh ta nghiêng đầu, cười thân thiện nhìn cô, “Chào! Người đẹp! Cậu trông giống như một minh tinh vậy.”
Dạ Cô Tinh không quan tâm.
“Tôi là Cố Doãn Phái, còn cậu?”
Dạ Cô Tinh vẫn không quan tâm.
“Đừng lạnh lùng như vậy chứ! Chỉ kết bạn thôi mà, tôi cũng không phải là lưu manh.”
Dạ Cô Tinh chậm rãi cất giọng, không chút cảm kích: “Là đối thủ, tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải kết bạn, đúng chứ?”
Cố Doãn Phái nhún vai, sự ấm áp trong mắt dần trở nên lạnh lẽo, cuối cùng chỉ còn lại vẻ thờ ơ, gật đầu, “Đúng là không cần thiết.”
Sau đó, anh ta ngồi thẳng lưng, đợi phát đề thi, cũng không nhìn Dạ Cô Tinh thêm lần nào nữa.
Cố Doãn Phái cũng có lòng kiêu hãnh của mình, mặt dày bám lấy người khác, anh ta không làm được.
Xinh đẹp có gì to tát chứ, chỉ cần anh ta muốn, còn có rất nhiều người đẹp hơn cô ấy vây quanh anh ta.
Vì chuyện này mà khiến bản thân trở nên mất liêm sỉ như vậy, thật không đáng.
Chuông reo, giám thị bước vào phòng với tập đề trên tay, khuôn mặt không chút biểu cảm lập tức làm ngưng tụ bầu không khí của cả phòng, một cảm giác căng thẳng kéo đến.
Dạ Cô Tinh bình tĩnh nhìn xung quanh và nhận thấy hầu hết bàn tay của mọi người khi cầm bút đã bắt đầu run lên, cô mỉm cười từ tốn. Mục đích của đề thi này không phải là để kiểm tra kiến thức vật lý cơ bản, mà là để kiểm tra tinh thần và sự thích ứng hoàn cảnh của mọi người.
Chỉ cần hoảng sợ, lo lắng, bối rối thì bạn đã thua rồi.
“Thời gian thi chỉ có 50 phút, các bạn hãy sắp xếp thời gian cho hợp lý.” Giám thị nhấn mạnh một lần nữa.
Sau khi lấy đề thi, Dạ Cô Tinh nghe rõ bên tai những tiếng thở dài, nhìn xuống tập đề thi 20 trang chằng chịt những câu hỏi trong tay. Chẳng trách giám thị liên tục nhắc nhở vấn đề thời gian.
Sau khi xem qua một lượt tất cả các câu hỏi, Dạ Cô Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, người làm bộ đề này chẳng lẽ là Diêm Đông Bình, ngay cả kiểu câu hỏi cũng giống hệt. Năm trang đầu đều là những câu hỏi khó, còn mười lăm trang cuối là kiến thức vật lý cơ bản.
Giống hệt bài thi học kì môn Cơ học lượng tử, đều là khó trước dễ sau, nếu không nhìn tổng thể đề thi thì sẽ chỉ cắm đầu vào làm những câu khó trước, những câu hỏi phía sau rất dễ ăn điểm lại không có thời gian để làm, sẽ bị mất điểm vô ích.
Lật thẳng đến trang cuối cùng làm ngược lên, Dạ Cô Tinh chỉ mất mười lăm phút để hoàn thành những câu hỏi cơ bản, rồi tiếp theo mới chinh phục những câu hỏi khó trong năm trang đầu tiên.
Cô không phải là người duy nhất phát hiện ra quy luật này. Nhiều người thường kiểm tra đề thi một lượt trước. Khi tìm ra quy luật, họ sẽ khôn ngoan lựa chọn thực hiện từ sau ra trước. Vì vậy, về mặt chiến thuật, Dạ Cô Tinh cũng không có lợi thế, vốn dĩ bọn họ đều là những sinh viên có thành tích cao được các trường đại học lớn tuyển chọn, thực lực của bọn họ không thể coi thường. Cô có thể tìm ra quy luật thì nhiều người cũng có thể tìm ra.
Vì vậy, nếu muốn kéo dài khoảng cách thành tích, vẫn phải dựa vào kỹ năng thực sự! Chìa khóa nằm ở những câu hỏi khó của năm trang đầu tiên!
Có thể nói năm trang đầu tiên mới là phần cuối cùng, tất cả đều là những câu hỏi liên quan đến kiến thức lý thuyết và vận hành thực tế chỉ được học sau đại học, nếu Dạ Cô Tinh không tự học trước khóa học này, thì thậm chí ngay cả câu hỏi cô còn không hiểu, chứ đừng nói là giải quyết nó.
Cố Doãn Phái dùng nửa tiếng đồng hồ để làm các câu hỏi cơ bản, trong khoảng thời gian đó anh ta không dưới năm lần giơ tay xin nháp.
Theo quy định, mỗi lần chỉ được phát một tờ giấy nháp, khi giám thị phát tờ mới phải thu tờ cũ đi, trên bàn chỉ được giữ một tờ.
Nhìn những công thức và phép tính dày đặc trên giấy, giám thị gật đầu hài lòng. Ngòi bút của Cố Duẫn Phát càng lúc càng di chuyển nhanh hơn.
Ấu trĩ!
Chỉ còn năm phút cuối cùng, Dạ Cô Tinh nhìn câu hỏi cuối cùng ở trang đầu tiên và câu hỏi thứ tư ở trang thứ ba, khẽ cau mày, trong một lúc trầm ngâm, cô điền từ “không có lời giải” vào chỗ trống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

