“Ai cho phép cô cả gan vào đây?” Mặt mày An Tuyển Hoàng càng thêm lạnh lùng, giọng điệu thêm phần uy nghiêm đáng sợ.
Ôn Hinh Nhã bất ngờ trong chốc lát, cô ta đau lòng cắn chặt môi dưới, “Anh Hoàng đi đường chắc là mệt lắm rồi, em, em nghĩ anh chắc còn chưa ăn gì, cho nên em có xuống bếp nấu một ít đồ ăn...”
“Cút!” An Tuyển Hoàng kéo áo choàng tắm ở bên cạnh, quay người rời đi, không thèm liếc nhìn đến cô ta lấy một cái, dưới ánh đèn, dáng vẻ đó vừa lạnh lùng vừa xa lạ.
Lòng dạ sắt đá, như thể không bao giờ với tới được vậy.
Ôn Hinh Nhã hốt hoảng xua xua tay, lảo đảo chạy về phía An Tuyển Hoàng, “Anh Hoàng, hãy nghe em giải thích, em thật sự không cố ý…...”
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra, Kỷ Tình với gương mặt tái mét đang đứng ở trước cửa, phía sau bà ta còn có thêm một người giúp việc.
“Hoàng, con mau dừng tay lại cho mẹ!” Bà ta tức giận hét lên, nhưng cũng không nói gì thêm nữa, đứng ở cửa không dám tiến vào, bởi vì nếu không có sự cho phép của An Tuyển Hoàng, cho dù bà là mẹ ruột của anh cũng không được phép bước vào dù chỉ là nửa bước!
Đây là quyền lực tối cao của người đứng đầu gia tộc, mà An Tuyển Hoàng chính là gia chủ của nhà họ An, sau đó mới là con trai của Kỷ Tình!
Anh hừ lạnh một tiếng, bàn tay to lớn hất Ôn Hinh Nhã ra, cô ta vốn dĩ đã yếu ớt lại còn bị anh dùng sức đẩy mạnh ra cửa, nhào thẳng vào lồng ngực của Kỷ Tình, sau đó cửa bị đóng sầm lại. Bên trong cánh cửa vọng ra giọng nói tàn nhẫn của An Tuyển Hoàng----
“Nếu còn có lần sau, xử lý theo gia quy.”
Ôn Hinh Nhã ho khan một tiếng, khuôn mặt trắng nõn nà ửng hồng cùng đôi mắt đỏ mộng, nước mắt chảy ròng rã khiến người ta không khỏi xót xa.
Kỷ Tình xoa xoa lồng ngực bị đập đau của mình, cắn răng nhìn Ôn Hinh Nhã đang khóc trước mặt, trong mắt hiện lên một tia oán hận và chán ghét khó nhận ra, sau đó nở một nụ cười hiền hậu, rồi tự mình đỡ cô ta đứng dậy, an ủi: “Hinh Nhã ngoan, anh Hoàng của con có lẽ vì tâm trạng hiện giờ không được tốt nên mới giận dữ như vậy. Con là con dâu tương lai của nhà họ An ta, sau này con vẫn còn một chặng đường dài phía trước với thằng bé nữa. Hy vọng con có thể học cách bao dung độ lượng với nó, học cách hiểu nó hơn, lần sau đừng chọc giận nó nữa nhé, con biết chưa nào?”
Kỷ Tình gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhẹ nhàng nói: “Hiểu rồi thì tốt, ngoan nào, đừng khóc nữa, Hinh Nhã của chúng ta là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời đúng không nào!” Sau đó, quay sang Tề Lan, lông mày bà ta nhíu lại, đôi mắt sắc bén, “Còn đứng thừ người ra đó làm gì? Đừng nói là cô lại mơ tưởng nghĩ cách để quyến rũ ông chủ đấy chứ?! Người hầu thì vẫn chỉ là người hầu thôi, đừng có mà mơ mộng hão huyền nữa! Sao còn không mau dìu cô Nhã xuống tắm rửa?!”
Tề Lan sợ sãi liên tục đáp: “Dạ vâng! Dạ vâng!!......
Vào khoảnh khắc quay người cùng Tề Lan rời đi, sự yếu ớt trong mắt Ôn Hinh Nhã đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt dữ tợn đang dần dần ngưng tụ lại, mang theo vẻ oán hận, ẩn chứa vẻ thâm độc, giống như một con bọ cạp độc ngủ đông trong bóng tối.
Trong phòng ngủ, An Tuyển Hoàng tức giận mắng thầm một câu, giây tiếp theo, điện thoại bị ném xuống vỡ tan tành, vậy mà lại không thể liên lạc với Dạ Cô Tinh…...
Cô ấy nhất định là rất tức giận, nếu không thì sao ngay cả điện thoại của anh cô cũng không thèm nghe.
Mặt mày của anh tối sầm lại, đôi môi mỏng mím chặt đè nén lửa giận đang cuộn trào trong lòng, ánh mắt lạnh lùng hướng thẳng ra cửa chính của phòng ngủ, nơi mà không còn ai nữa, “Tự tới hình ngục chịu phạt đi!”
Ngay khi giọng nói vừa cất lên, trong không khí truyền một chút dao động nhỏ, một giây sau một bóng dáng cao và mảnh mai bước ra khỏi bóng tối.
Lạc Địch cúi đầu nghe mệnh lệnh gia chủ, “Vâng, gia chủ.”
Nhưng nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện ra đôi tay của cô ta đang run rẩy, hình ngục...
Cô ta thừa nhận chính cô ta là người cố tình để Ôn Hinh Nhã vào đây. Trong lòng cô ta, An Tuyển Hoàng chính là ông trời. Mà trên đời này, không có người phụ nữ nào có đủ tư cách đứng bên cạnh anh cả. Nhưng gánh nặng phải sinh con nối dõi tông đường cho nhà họ An đòi hỏi anh phải thành gia lập thất, cho nên nhất định phải tìm một người phụ nữ phù hợp để trở thành vợ anh. Thế nhưng cô ta thà rằng người đó là Ôn Hinh Nhã – một người thuần khiết như bông hoa trắng nhỏ xinh, chứ không muốn một kẻ tiểu nhân đắc chí như Dạ Cô Tinh lại được ngồi vào vị trí phu nhân!
Có lẽ ngay cả Lạc Địch cũng không thể biết tại sao cô ta lại bài xích Dạ Cô Tinh đến thế, thậm chí còn có phần... dè chừng…...
Không phải vậy! Cô ta sao có thể sợ người phụ nữa đó chứ?! Làm sao có thể chứ?! Không phải vậy…... Cô ta chẳng qua là ghét người phụ nữ đó mà thôi! Cũng chỉ là một tiểu minh tinh nhỏ bé thôi, người phụ nữ đó dựa vào cái gì mà được sánh vai cùng gia chủ chứ, được anh ấy sủng ái, lại còn khiến anh ấy phá lệ hết lần này tới lần khác chứ?!
Lần trước gia chủ từ New York bay về Trung Quốc, vì Dạ Cô Tinh mà anh ấy đã thay đổi lộ trình và ở lại thành phố A. Sau khi rời khỏi thành phố A, anh ấy còn dẫn theo cô gái đó về nhà họ An, Lạc Địch căm phẫn đến mức nghiến răng nghiến lợi. Chắc hẳn Dạ Cô Tinh đã nói cái gì với gia chủ rồi. Lạc Địch ngay cả nằm mơ cũng muốn đi tìm người phụ nữ đó tính sổ!
Thêm vào đó, vì chuyện bị Dạ Cô Tinh trục xuất trở về, mà Lạc Địch và Tư Kình Dận đều bị phạt bằng roi. Bây giờ cũng vì người phụ nữ đó mà gia chủ lại muốn tống cô ta vào hình ngục!
Những đau khổ và nhục nhã mà cô ta phải gánh chịu, tất cả đều do Dạ Cô Tinh gây ra!
Xoay người đi về phía hình ngục, Lạc Địch nắm chặt nắm đấm. Mối thù này, cô ta nhất định sẽ trả!
Ở bên này, Dạ Cô Tinh, người vừa lúc nãy tức giận đến mức đập vỡ điện thoại, giờ đang nằm chễm chệ trên ghế sofa trong phòng khách sạn, trên chiếc bàn thủy tinh thấp trước mặt bày rất nhiều đồ linh tinh.
Tịch Cẩn lại lắc đầu ngán ngẫm, nói: “Đúng là ăn hại mà...”
Còn chưa nói xong, anh ta đã bị Dạ Cô Tinh đá một phát vào ngực.
“Khụ khụ khụ... em không sợ đánh phế anh thì sau này sẽ không còn ai giúp em đỡ đẻ nữa sao?! Khụ khụ khụ...” Tịch Cẩn xoa xoa cái ngực của mình với vẻ mặt méo mó.
Dạ Cô Tinh liếc anh ta 1 cái, rồi cười cười nói: “Cảm ơn anh trước giờ đã luôn giúp em! Còn về phần đỡ đẻ, thì không cần anh lo đâu.”
Tịch Cẩn sửng sốt, hai mắt trợn tròn: “Tại sao? Tại sao chứ?! Anh là bác sĩ toàn năng! Toàn năng! Toàn năng đó! Biết cái gì gọi là toàn năng không?! Chỉ cần em muốn thì có thể làm bất cứ việc gì!”
“Có thể làm được mọi thứ sao?”
“Đúng vậy!”
“Vẫn là thôi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

