Bầu không khí ngưng tụ, nhiệt độ trong nháy mắt hạ xuống 0 độ......
“...... Gia chủ, trên đây là tình hình kinh doanh của sản nghiệp nhà họ An ở thủ đô ba năm gần đây, liên quan tới nửa năm cuối, ý tưởng của chúng ta là tiến quân vào ngành tài chính, liên kết với phố Wall ở Mỹ, từ cổ phiếu, chứng khoán, các quỹ tiền tệ tới tay, gia chủ, ý anh như thế nào?”
Người phụ trách An thị ở thủ đô, là một người đàn ông trung niên thân thể hơi béo, thật vất vả lắm mới căng da đầu nói xong, lau mồ hôi lạnh, khó khăn kéo ra được một nụ cười, ánh mắt sợ hãi tìm tòi nhìn về phía người đang ngồi trên cao.
Tất cả mọi người nhìn nhau, không khí căng thẳng như đang đi trên băng mỏng.
Thiên Tử giận dữ, ngã xuống trăm vạn người, máu chảy thành sông. Bọn họ không muốn làm bia đỡ đạn đâu!
Ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Minh Triệt, Minh Triệt ho nhẹ hai tiếng, nhắc nhở: “Gia chủ, giám đốc Hoàng đang đợi câu trả lời của anh đấy ạ.”
Đôi mắt màu đen của An Tuyển Hoàng lóe lên, đồng tử thu nhỏ lại, sau đó tầm mắt đảo qua người đàn ông kia, nặng nề mở miệng nói, “Theo lời ông nói mà làm.”
Phù -- Trái tim treo lơ lửng trên cao của giám đốc hoàng lúc này mới được thả xuống.
Sau đó, một người đàn ông khác đứng dậy, “Gia chủ, người trong nhà họ An từ các nơi trên thế giới đã bắt đầu lục tục trở về đảo, bà chủ đã bắt tay chuẩn bị bữa tiệc giao thừa năm nay, gửi về phòng tài vụ bản dự toán 50 triệu đô, chuyện này......”
Thực ra, ông ta cũng rất khó xử, dự toán bữa tiệc giao thừa những năm qua chưa bao giờ vượt quá 30 triệu, nhưng năm nay......
Bà chủ lại là mẹ của gia chủ, ông ta nhẹ không được nặng cũng không xong, cảm thấy vô cùng khó xử.
Rầm --
Tất cả mọi người toàn thân chấn động, nhìn thấy vị ngồi trên cao kia đập bàn đứng dậy, trực tiếp bỏ lại một câu, “Mười triệu. Tan họp.” Sau đó, trầm mặt, trực tiếp rời đi.
Không có cô ở bữa tiệc giao thừa, tẻ nhạt vô vị, không làm cũng được!
Người báo cáo sững sờ, trong lòng không ngừng kêu khổ, xong rồi xong rồi, từ 50 triệu mà chỉ còn lại mười triệu, khoản chi thấp nhất trong lịch sử luôn đó, Kỷ Tình bên kia, ông ta cũng không tiện trả lời......
“Khụ khụ.....” Minh Triệt nhanh chóng đứng ra chủ trì đại cục, “Cuộc họp ngày hôm nay đến đây là kết thúc, mọi người tự quản lý nghiệp vụ của mình, tranh thủ năm sau vì An thị tạo ra lợi ích lớn hơn nữa!”
......
Lúc Dạ Cô Tinh trở về biệt thự, An Tuyển Hoàng chưa về, nhìn gian phòng trống rỗng, cô lại cảm thấy không biết làm thế nào.
Thì ra nơi nào không có người đàn ông kia, cho dù rộng rãi, sáng sủa, tráng lệ tới đâu, cuối cùng cũng không phải là nơi cô muốn trở về.
Cô buồn bực mà ray ray trán, cô không biết đây là lần thứ mấy trong ngày hôm nay cô cau mày, mỏi mệt ngồi xuống ghế sô pha.
Thím Vinh cười híp mắt bưng một ly sữa bò từ phòng bếp ra, “Cô chủ, cô có mệt không? Uống ly sữa nóng, có thể giảm bớt mệt nhọc.”
Dạ Cô Tinh càng nhíu chặt chân mày, phất tay một cái, “Hôm nay tôi không muốn uống.”
Trước đây, cô còn có thể giả vờ giả vịt, qua loa cho xong chuyện, nhưng bây giờ, cô không có tinh thần sức lực như vậy, cũng không có kiên trì đó.
Ánh mắt Thím Vinh hơi lóe lên, cười đến càng hiền lành đôn hậu, tiếp tục tốt bụng khuyên bảo, “Cô chủ, ta xem trên TV nói, sữa bò nóng sẽ hỗ trợ thai nhi phát triển, cung cấp những dinh dưỡng cần thiết......”
Choang --
Âm thanh vỡ vụn của cốc thủy tinh vang lên, trên sàn nhà trơn bóng rải rác những mảnh thủy tinh vỡ vụn, Thím Vinh cảm thấy vô cùng chấn động!
Dạ Cô Tinh đứng lên, ưu thế chiều cao khiến cho cô có thể hưởng thụ cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh, “Lẽ nào tôi nói không đủ rõ ràng? Được, vậy tôi lặp lại lần nữa, tôi, không, muốn, uống! Nghe rõ chưa?!”
“Nghe, nghe rõ......” Thím Vinh tay chân luống cuống, buông xuống mí mắt che đi vẻ phẫn hận dấu trong đáy mắt, vội vội vàng vàng xin lỗi, “Cô chủ, xin lỗi...... tôi, tôi không cố ý......”
Hít sâu một cái, Dạ Cô Tinh nở nụ cười quỷ quyệt, “Thím Vinh, đừng nên quên bổn phận của bà, một số chuyện quá giới hạn, có gan làm, thì phải có lá gan gánh chịu hậu quả.” Nói xong, cô nhìn thật sâu vào mắt bà ta, rồi quay người đi vào phòng ngủ.
Trong lòng thím Vinh chợt cảm thấy sợ hãi, một luồng cảm giác khủng hoảng không tên bao phủ toàn thân, bà ta cảm thấy lời nói này của Dạ Cô Tinh có ý gì đó.
Lẽ nào cô đã phát hiện ra điều gì?
Không, sẽ không đâu...... bà ta và bà chủ đã sắp xếp không chê vào đâu được, nếu như Dạ Cô Tinh sớm phát hiện, vì sao không có chút hành động nào, hơn nữa mỗi ngày sữa bò bà ta đưa vào phòng ngủ đều được uống sạch, mép cốc thủy tinh còn có vết son môi, không giống như là giả vờ.....
Chắc chắn là ngày hôm nay tâm trạng cô không tốt, mà bản thân bà ta chỉ là xui xẻo va đúng lưỡi dao thôi! Chắc chắn là như vậy!
Dạ Cô Tinh chỉ là đang nhắc nhở thân phận tôi tớ của bà ta, nhắc nhở bà ta không được phép ngỗ nghịch gia chủ mà thôi!
Hứ -- Hồ ly tinh thấp hèn, vậy mà dám coi mình là nữ gia chủ của cái nhà này rồi hả?! Dám lên mặt với bà ta, chờ cho tới khi đứa bé không còn, xem cô ta còn hung hăng được nữa không! Hừ!
“Thím Vinh, đã xảy ra chuyện gì sao?” Âm thanh nhàn nhạt của Nguyệt Vô Tình từ phía sau nhẹ nhàng truyền đến, bà ta nhanh chóng thu lại vẻ mặt hung ác của mình, giả vờ chịu oan ức, lau lau khóe mắt bị bà ta cưỡng ép nặn ra giọt nước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

