Đó là một hộp gỗ nhỏ màu đỏ, Tần Nhất cẩn thận mở nó ra, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa. Giờ khắc này, cô mới chân chính giống như một thiếu nữ mười sáu tuổi, tháo xuống tất cả ngụy trang và móng vuốt sắc bén.
Bên trong hộp gỗ nhỏ không có cái gì quý giá, chỉ là một túi gấm nho nhỏ màu trắng, phía trên thêu đóa hoa màu đen.
Tần Nhất trầm mặc nửa ngày, cánh môi hơi mở, thì thào nói nhỏ: "Bà ngoại."
Túi gấm này là vật duy nhất bà ngoại lưu lại. Cô còn nhớ, trước khi bà ngoại lâm chung đã đưa nó cho cô, cũng dặn cô không đến ba mươi tuổi không nên mở túi cấm này ra.
Tần Nhất lúc ấy rất hiếu kì, cô không rõ tại sao bà ngoại lại bảo cô thề, nhất định phải tuân thủ ước định, bằng không bà chết cũng sẽ không yên lòng.
Bà ngoại là người đối xử với cô tốt nhất, là màu sắc duy nhất trong tuổi thơ của cô, làm sao cô có thể nguyện ý để bà ngoại chết không nhắm mắt, đương nhiên đã đồng ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)