Đỗ Nguyên cười ngốc, tay mắt lanh lẹ vơ mấy chai vào trong ngực: "Ân nhân yên tâm đi, tửu lượng của chúng tôi đều rất tốt, chỉ mấy ly thì không say nổi."
"Đúng rồi, ân nhân, cậu có muốn uống một ly không?"
Tần Nhất còn chưa trả lời, Vân Hoán đã mở miệng trước: "Cậu ấy còn là trẻ vị thành niên, không được uống rượu."
Đỗ Nguyên gãi đầu một cái: "Đúng nha, tôi quên mất ân nhân còn quá nhỏ tuổi, không thể uống rượu."
Tần Nhất quả thực không thể uống rượu, cô dị ứng với cồn, uống nhiều trên người sẽ nổi mẩn đỏ, Với lại tửu lượng của cô cũng không được tốt lắm, nửa chén đã gục.
Mọi người ăn lẩu trong hạnh phúc, ước chừng kéo dài đến hai ba tiếng đồng hồ. Không nghi ngờ chút nào, Tần Nhất tiếp tục bị đám người kia không ngừng gắp thức ăn, kết quả bất tri bất giác đã ăn nhiều hơn mấy phần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)