Edit by Thanh tỷ
Cô còn nhớ rõ hình ảnh cuối cùng mình nhìn thấy khi đó, Tôn Chỉ Lan tinh thần hoảng hốt cả ngày ngồi trước cửa ra vào, Tần Miễn già nua không còn hình dáng bồi ở bên người bà, trong miệng Tôn Chỉ Lan không ngừng gọi tên cô.
Tần Nhất bỗng nhiên ngã xuống, cơ thể mềm mại rơi vào giữa giường, từng đợt cảm giác đánh úp tới, cô không biết nó là cái gì, chỉ có thể bị động tiếp nhận nó.
Tần Nhất cắn răng, bàn tay nắm thật chặt lấy ga trải giường, mồ hôi trên trán toát ra. Không biết qua bao lâu, Tần Nhất buông lỏng tay, mắt phượng thanh lãnh đột nhiên sáng lên, dị năng của cô đã khôi phục, hiệu quả của thuốc ức chế cũng đã không còn.
Ý thức khẽ động, Tần Nhất chuồn nhanh vào không gian. Cô mới vừa tiến vào, tiểu Linh Hồ và Tịch đã bổ nhào về phía cô, Tần Nhất hai tay tiếp lấy bọn chúng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)