Trên đời, thống khổ nhất là cầu mà không được, nhưng càng thống khổ hơn lại là mỗi người một nơi.
Bất tri bất giác yêu sâu đậm, thế nhưng khi bản thân chân chính hiểu rõ tâm ý, người đã rời đi, khoảng cách song phương như trời và đất, sinh và tử.
Tần Nhất không nói gì, cô rủ mí mắt xuống.
Lâm Bạch khẽ thở dài, anh biết không nên bức Tần Nhất, vốn là bọn anh có lỗi với cô. Thế nhưng anh là người đứng xem, sao lại không nhìn ra Tần Nhất cũng có tình với Vân Hoán.
Hai người yêu nhau, lại không thể cùng một chỗ, Lâm Bạch không muốn nhìn thấy hai người họ ngày sau hối hận, cũng không muốn hai người ôm nuối tiếc cả đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)