Một nhân sinh bị hoán đổi sai chỗ, kết cục nghênh đón chính là bi thương.
Không biết qua bao lâu, Vân Hoán đột nhiên ôm Tần Nhất đứng lên, con ngươi đen nhánh điểm điểm màu xanh đen, đôi mắt đào hoa rét lạnh sắc bén, giống như Đế vương U Minh từ Địa Ngục bước ra.
Tần Miễn ngăn cản anh: "Cậu muốn mang con bé đi đâu, con bé là con gái của tôi." Người đàn ông trung niên tang nữ, trong lúc nhất thời già đi rất nhiều, không còn phong thái của Tần thiếu ngày xưa.
Vân Hoán lạnh lùng, thanh âm giống như từ nơi xa xôi truyền đến: "Thế nhưng em ấy hận các người, ông không có tư cách này."
Mặc dù, tiểu gia hỏa cũng hận anh.
Một câu, khiến Tần Miễn ngã ngồi trên mặt đất. Đúng vậy, Bảo Bảo hận ông ta, con bé không muốn cùng bọn họ về nhà, bởi vì nơi đó từ trước tới nay đều không phải là nhà của con bé, là lỗi của ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)