Edit by Thanh tỷ
Vân Hoán lắc đầu, đôi mắt đào hoa đạm mạc cố chấp: "Không, em ra ngoài trước."
Trong lòng Tần Nhất giật mình, tiếp theo là tràn đầy cảm động, cô biết Vân Hoán rất nghiêm túc, anh thật sự muốn nhường cơ hội sống cho cô.
Đều nói đối diện với giây phút sinh tử mới có thể chân chính nhìn rõ một người. Lần đầu tiên Tần Nhất cảm thấy mình may mắn, may mắn vì gặp được Vân Hoán, không phải tiểu đội Vân Hoán, mà là anh, Vân Hoán.
Người này nhìn thì lạnh lùng đến cực điểm, nhưng lại cho cô rất rất nhiều ấm áp cùng cảm động.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)