Lan Hương run run rẩy rẩy đi vào phòng Sở Sở, vừa vào cửa, đã nhìn thấy Sở Sở với vẻ mặt âm trầm ngồi bên giường. Dưới ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt trắng bệch như quỷ, sự tàn nhẫn trong mắt khiến cho người ta tê cả da đầu.
"Sở Sở, chị Sở Sở." Lan Hương kiên trì đi tới, trong giọng nói lộ ra sự sợ hãi.
"Cô đến rồi." Thanh âm của Sở Sở hư hư thực thực, bên trong đôi mắt xếch chứa lệ khí: "Không bị bọn họ nhìn thấy chứ."
Chân Lan Hương mềm nhũn, vội vàng lắc đầu: "Không có không có, không ai nhìn thấy em đến."
Không biết tại sao, Lan Hương luôn cảm thấy Sở Sở trước mắt rất đáng sợ. Có thể nói, lần này Sở Sở trở về, cảm giác Sở Sở mang đến cho cô ta rất khác trước.
Sở Sở chậm rãi đứng lên, bên trong đôi mắt xếch tràn đầy miệt thị cùng khinh thường. Ngón tay trắng nõn đặt ở trên cổ Lan Hương, cánh môi mấp máy: "Tôi muốn cô đi làm một chuyện..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)