Khi đó, anh chẳng qua là trong lúc Sở Sở chật vật nhất "đưa cô tờ khăn giấy"*, cứ vậy mà bị quấn lấy. Lúc ấy Sở Sở thà chết chứ không chịu khuất phục, làm thế nào cũng không chịu đi theo Lâm Hải, đối với phái nữ có nghị lực cùng tính ngoan cường, trong lòng Tần Hàn Vũ rất thưởng thức, cho nên anh tiện tay giúp đỡ.
(*hành động đưa khăn giấy trong trường hợp này ý chỉ giúp đỡ một ai đó, còn trong trường hợp khác có cách hiểu khác.)
Nếu như anh ta biết sẽ có cục diện như ngày hôm nay, có đánh chết anh ta cũng sẽ không tiện tay như thế.
Trong mắt Vệ Liêu lộ ra ý lạnh, trên gương mặt trắng nõn không thấy được nụ cười, hít sâu một hơi: "Lúc trước cũng xảy ra tình huống này, mấy cô gái thích thầm cậu đều bị cô ta bắt đi. Hiện tại Kiều Kiều cũng không may... Hàn Vũ, cậu nói, thứ kia rốt cuộc ở đâu?"
"Không biết." Tần Hàn Vũ lắc đầu: "Miệng Lâm Hải quá chặt, hiện tại gã vẫn chưa chịu nói cho tôi biết. Thiệu Hoa từng nói qua, hồi đó khi anh ta may mắn trốn thoát, chỉ nhớ mang máng vật kia ở bên trong một cái mật thất. Thế nhưng tôi đã lần mò nơi này mấy lần rồi, không tìm được mật thất mà anh ta nhắc đến."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)