Tiền Đa Văn nhớ rõ, nhóm người may mắn sống sót mà bọn họ cứu được trước đó chính là như vậy. Cậu ta đã nói phía trước có nguy hiểm không thể qua đó, đám người đó không chịu nghe, cảm thấy quân nhân bọn họ đang lừa bọn hắn. Kết quả vì cứu đám người ngu dốt đó sống sót, tiểu đội bọn họ tổn thất mười mấy người.
Sau đó thì sao, đám người kia còn không biết xấu hổ mà quay sang trách mắng bọn họ! Từ lần đó về sau, Liên trưởng liền không đồng ý cho người may mắn sống sót đi chung với bọn họ nữa. Tuy không phải tất cả người sống sót đều sẽ là dạng đó, nhưng Tiền Đa Văn thật lòng không muốn lại có chiến hữu phải hi sinh.
Khổng Thúy khóc càng lúc càng lớn tiếng: "Ông trời ơi, ông nhìn đi, nhìn đám quân nhân ác độc này đi. Bọn họ thế mà không muốn cứu chúng tôi, những người dân đáng thương này...Hu hu, ông nói xem, lương tâm bọn họ sao có thể không có trở ngại gì vậy? Chúng tôi ở chỗ này lo lắng sợ hãi, không ăn không uống, bọn họ lại ăn ngon uống say. Có một ngày ông trời sẽ thu thập các người, các người rồi sẽ bị thiên lôi đánh."
Ngô Việt mặt lạnh tanh, trong mắt tràn đầy sự mệt mỏi, anh ta tùy ý để cho Khổng Thúy náo loạn, cũng không thay đổi dự tính ban đầu của bản thân: "Tôi sẽ không dẫn theo mọi người đi, mọi ngươi có nháo thế nào cũng vô dụng. So với việc ở nơi này cứng đối cứng, các người vẫn nên nhanh chóng tới thành phố Z đi."
Ngô Việt vừa dứt lời, tiếng khóc của Khổng Thúy liền ngừng, bà ta oán hận nhìn chằm chằm Ngô Việt, chỉ kém chưa xông lên liều mạng với anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)