: Đào Tử
________________________________
Nhà ga thành phố T.
Bây giờ không phải là giờ cao điểm, đại sảnh phía tây không nhiều người, nhìn sơ qua phần lớn ghế chờ đều trống.
Mẫn Diệc Viện và mẹ của cô tựa đầu vào nhau ngủ, khuôn mặt trẻ trung vô cùng tiều tụy.
Người mẹ ở bên cạnh ôm ba lô trước ngực, hai tay ôm chặt túi, cặp mắt vì khóc sưng đỏ lên.
Từ khi hay tin Mẫn Diệc Chu chết đến bây giờ, mẹ cô không biết đã khóc bao nhiêu lần, Mẫn Diệc Viện cũng xin trường nghỉ vài ngày cùng mẹ ngồi xe lửa xuyên đêm đến đây.
Bọn họ ngủ say như chết, không hay biết gì về thế giới bên ngoài.
Lúc này, một người đàn ông trông khá chất phác ngồi xuống bên người Mẫn Diệc Viện, cầm điện thoại di động như đang xem tiểu thuyết.
Một lát sau, thừa dịp xung quanh không ai để ý, hắn lén lút đưa tay lên trước người Mẫn Diệc Viện. . .
Đầu ngón tay còn chưa chạm đến đối phương, một luồng khí lạnh lẽo quỷ dị đã vọt thẳng lên đại não.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)