: Đào Tử
___________________________
Đáng sợ cực!
Ứng Lân dùng đôi mắt quỷ đỏ như máu liếc về phía đám Bạch Hiểu Hiểu, lạnh lùng cười nhạo.
"Cô biết tôi được đưa đến bệnh viện, là bác sĩ nào cấp cứu cho tôi không?"
Bạch Hiểu Hiểu biết mới lạ.
Ứng Lân bình tĩnh nói, "Người cấp cứu là cha tôi."
Khi Ứng Lân vừa chào đời, là tự tay ông đón Ứng Lân có mặt trên đời.
Thời điểm Ứng Lân nằm thoi thóp trong phòng cấp cứu, cũng là ông tận mắt nhìn con trai mười sáu tuổi ra đi.
"Mỗi ngày bệnh viện đều có kẻ sinh người tử, cha làm bác sĩ thường thấy sinh tử, ông cũng nói mọi người đều sẽ chết chỉ là chuyện sớm muộn. Ngày đó tôi nằm trên bàn phẫu thuật còn chút hơi tàn, ông lại trong chớp mắt sụp đổ, tôi dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng ấy."
Đó là một loại cảm xúc như thủy triều dâng khiến người ta cảm giác nghẹt thở.
Ứng Lân dưới tình huống này trực tiếp hóa thành lệ quỷ.
Về sau hồn phách quanh quẩn tại bệnh viện mười mấy năm, quản lí cô hồn dã quỷ gần đó.
Hắn không biết mình chết thế nào, vì sao chết rồi lại muốn ở lại đây, nhưng hắn biết mình không thể làm chuyện xấu, còn phải ngăn không cho cô hồn dã quỷ làm chuyện xấu ở bệnh viện. Hắn nghĩ là do mình khi còn sống bị chủ nghĩa xã hội cảm hóa học sinh ba tốt, thanh niên năm tốt.
Tận đến khi hắn theo đám nữ sinh phòng 4021 này đến học viện Dụ An, bị kích thích nhớ lại tất cả.
Phòng tối bỗng yên lặng, đám người sống Bạch Hiểu Hiểu không biết mở miệng thế nào, nam quỷ nghe xong cũng im lặng thật lâu.
Hồi lâu, nam quỷ thở dài vỗ vai hắn.
"Anh em à, mày âu cũng là kẻ đáng thương, đáng thương hơn tụi tao nhiều..."
Lúc Ứng Lân rời đi, bao nhiêu người ghen tị cậu đã được tự do, không ngờ chờ đợi hắn là bi kịch từ đầu tới chân.
Trước khi lâm chung còn bị bạo kích tuyệt vọng trở thành lệ quỷ.
Đột nhiên Ứng Lân lại cười lạnh lấy tay hất tay hắn ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


