Đường Tử Hạo vốn chỉ một lòng nghĩ tới mỹ thực, nhưng thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào muội muội mình, những cái nhìn hau háu đó khiến hắn nổi giận, bèn lập tức dùng thân hình mập mạp của mình che cho nàng, chắn đi tầm mắt của đám đông, vừa nói: “Muội muội, tầng một này đông người quá, muội lên phòng riêng trên lầu chờ ta, ta sẽ bảo Tiểu Thu chuẩn bị vài món khác.”
Thấy hắn che chở mình như gà mẹ che chở gà con, nửa đẩy nửa đưa mình lên lầu, Đường Tâm bất giác mỉm cười, đáp: “Được, vậy chúng ta lên lầu chờ huynh.” Nói rồi, nàng dẫn theo Hạ Tuyết và Hạ Vũ đi về phía lầu hai.
“Xin dừng bước.”
Ngay khi các nàng sắp lên lầu, một giọng nói ấm áp mà đầy từ tính vang lên. Giọng nói này vừa cất lên, không chỉ Đường Tâm dừng bước, mà ngay cả mấy người đang đứng ở phía trước cũng kinh ngạc nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Đế Thương Mạch mặc kệ vẻ kinh ngạc của mọi người, ung dung bước tới. Gương mặt tuấn nhã của hắn nở nụ cười ôn hòa, đôi đồng tử đen nhánh ánh lên vẻ dịu dàng nhìn thẳng vào Đường Tâm, cất lời: “Vừa rồi chúng tôi có lời nói mạo phạm đến lệnh huynh, thật vô cùng áy náy. Nếu các vị không chê, hay là cùng ngồi chung một bàn đi! Cũng để chúng tôi có dịp lấy trà thay rượu, tạ lỗi với lệnh huynh.”
Một lời nói ra, quả là kín kẽ không chút sơ hở. Hắn biết rằng nếu mời thẳng thừng, nàng chắc chắn sẽ không đồng ý ngồi cùng bàn với bọn họ, nhưng mượn cớ này, ngược lại lại có thêm vài phần khả năng thành công.
Không thể phủ nhận, lần đầu gặp, vẻ đẹp của nàng đã khiến hắn hồn xiêu phách lạc. Gặp lại lần nữa, vẻ đẹp ấy cùng khí chất đặc biệt kia lại làm trái tim hắn rung động. Lần đầu tiên trong đời, hắn đã động lòng với một nữ nhân, nóng lòng muốn biết mọi thứ về nàng, muốn tìm hiểu nàng...
Trong khi đó, Đường Tâm đứng trên cầu thang nhìn Đế Thương Mạch vận lam y, đánh giá một lúc, gương mặt tuyệt mỹ nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong tựa vầng trăng khuyết, hỏi: “Đế Thương Mạch?” Tuy là câu hỏi, nhưng ngữ khí lại mang vẻ khẳng định.
Nghe nàng nói thẳng ra tên mình, Đế Thương Mạch thoáng sững sờ: “Ta và tiểu thư vốn chưa từng gặp mặt, sao tiểu thư lại biết ta là Đế Thương Mạch?”
“Ha ha, ngươi quên rồi sao, chúng ta từng gặp nhau, mà không chỉ một lần.” Nàng cười khẽ, nói: “Vừa rồi không để ý, không ngờ ngươi cũng ở đây. Mười năm không gặp, ngươi vẫn không thay đổi gì nhiều, nhận ra ngươi cũng không khó.”
Nghe vậy, hắn cẩn thận quan sát thần sắc của nàng, lại nhớ tới việc Tô Nhược Thủy gọi huynh trưởng nàng là Đường công tử, một tia sáng loé lên trong đầu, một bóng hình mơ hồ chợt hiện ra. Hắn lập tức kinh ngạc nhìn nàng, giọng đầy ngỡ ngàng: “Ngươi, ngươi là Đường Tâm?”
Sao có thể như vậy được?
Hắn nhớ rất rõ, vết sẹo trên mặt Đường Tâm cực kỳ khó xóa, cho dù dùng thuốc tốt đến đâu cũng chỉ có thể làm mờ đi chứ không thể hoàn toàn biến mất. Thế mà gương mặt nàng lại láng mịn như ngọc, nào có vết sẹo nào? Nàng… sao có thể là cô bé Đường Tâm năm xưa được?
“Không phải ta thì là ai, sao thế? Không nhận ra à?”
“Không, ta chỉ là quá đỗi bất ngờ.” Đúng vậy! Quá bất ngờ, hắn không ngờ mười năm xa cách lại có thể gặp lại nàng, mà nàng vẫn là nữ tử khiến hắn rung động. Sự sắp đặt của vận mệnh quả thật luôn thần kỳ như thế.
“Hóa ra lằng nhằng cả buổi, đều là người quen cả!” Liễu Thiếu Bạch cười híp mắt bước tới, vỗ vai Đường Tử Hạo nói: “Nếu đã là người quen, chi bằng chúng ta ngồi xuống trò chuyện một lát! Đi, lên lầu hai nào.”
“Ai quen biết với ngươi.” Đường Tử Hạo gạt tay Liễu Thiếu Bạch khỏi vai mình, trừng mắt lườm hắn một cái, rồi quay sang đánh giá Đế Thương Mạch, hoài nghi hỏi: “Muội muội, hắn thật sự là Đế Thương Mạch sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


