“Đúng vậy, chúng ta vẫn luôn muốn có một nữ nhi. Hài tử, nếu ngươi không có người nhà, vậy thì ở lại làm nữ nhi của chúng ta đi! Ngươi xem, Tử Hạo cũng rất thích ngươi đó!” Bạch Yên tự mình bưng một bát cháo vào, mỉm cười đi tới, đặt bát cháo lên chiếc bàn vuông nhỏ cạnh giường rồi nắm lấy tay Đường Tâm, chân thành nói: “Hài tử, chúng ta thật sự rất thích ngươi, ngươi hãy ở lại đi!”
“Muội muội, muội muội, ở lại đi! Sau này Tử Hạo ca ca sẽ chơi với muội, dẫn muội lên núi sau bắt chim, dẫn muội đi hái quả, làm xích đu cho muội, muội nói có được không?” Tử Hạo tha thiết nhìn nàng, bộ dạng kia, giống như nếu nàng dám từ chối, hắn sẽ khóc cho nàng xem vậy, khiến Đường Tâm dở khóc dở cười.
“Được.”
Nàng gật đầu, trong lòng ấm áp vô cùng. Dù sao nàng cũng chẳng biết đi đâu, vậy thì ở lại vậy!
“Tuyệt! Tuyệt quá! Tuyệt quá! Ta có muội muội rồi!” Hắn vui sướng nhảy cẫng lên tại chỗ, thân hình mập mạp vừa chuyển động, thịt trên người đã rung lên bần bật, khiến Đường Tâm bật cười khanh khách.
“Hài tử, vậy tên thật của con là gì?” Bạch Yên dịu dàng cười hỏi.
“Đường Tâm.” Nàng mỉm cười, thong thả đáp.
Đường Tử Hạo vừa nghe, mắt liền sáng rỡ: “Oa! Thì ra muội muội cũng họ Đường giống chúng ta, vậy có nghĩa là muội muội vốn dĩ là muội muội của nhà chúng ta rồi, ha ha...”
Vợ chồng Đường Chính Vũ nghe vậy cũng cười nói: “Xem ra con và chúng ta thật sự có duyên! Nếu đã vậy thì thật tốt, sau này chúng ta sẽ gọi con là Tâm nhi.”
“Vâng ạ.” Nàng ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt xinh đẹp cong thành vầng trăng khuyết, trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp.
Mấy ngày sau.
Đường Tử Hạo hớt hải chạy vào sân của Đường Tâm, hưng phấn la lớn: “Muội muội, muội muội, hôm nay ca ca dẫn muội đi dạo phố, trên phố có rất nhiều đồ ăn ngon, muội mau dậy đi.”
Vì người hắn vốn mập mạp, nên khi chạy, mặt đất cũng khẽ rung lên, tiếng động lớn đến mức Đường Tâm đang nướng lười trong phòng không cần nhìn cũng biết là hắn tới.
Mấy ngày nay nàng được ăn ngon ngủ kỹ, lại có người thương yêu, cảm giác hạnh phúc này khiến nàng vô thức nảy sinh sự ỷ lại với mỗi người trong gia đình này. Cũng không biết đôi phụ mẫu tiện nghi kia đã cho nàng bôi thứ gì mà những vết roi trên người đã khỏi đến bảy tám phần, vết thương trên mặt do Mộc Thần Phong rạch cũng dần dần lành lại.
Vừa ngồi dậy từ trên giường, nàng đã thấy Đường Tử Hạo xông vào. Thôi được rồi! Đứa trẻ này tự xưng là ca ca, đối xử với nàng tốt đến không lời nào tả xiết, khiến nàng vốn chẳng muốn gọi hắn là ca ca cũng phải gọi một tiếng Bàn Tử ca ca.
“Muội muội, chúng ta đi dạo phố đi!” Hắn chạy tới, thịt trên má rung rung, lại thêm làn da trắng nõn nà, trông đáng yêu chết đi được.
“Hì hì, Bàn Tử ca ca, huynh lại đây.” Nàng ngồi trên mép giường vẫy tay với hắn.
Đường Tử Hạo vừa thấy nụ cười gian xảo của nàng, bước chân đang tiến về phía nàng liền lập tức dừng lại, hai tay ôm lấy má, lùi về sau một bước, cảnh giác nhìn nàng: “Ngươi lại muốn véo má ta.”
Bị hắn nói trúng tim đen, nàng không khỏi cười ngượng ngùng: “Đâu có, ta muốn huynh giúp ta lấy y phục tới đây thôi mà!”
“Thật không?”
“Thật mà.”
“Vậy được rồi! Nhưng muội không được véo má ta nữa, đau lắm đó.” Hắn lẩm bẩm, rồi mới đi tới bên tủ quần áo tìm kiếm, vừa tìm vừa hỏi: “Muội muội, hôm nay mặc chiếc váy nhỏ màu hồng phấn được không?”
“Được ạ!”
Nàng không chỉ được ở một viện riêng mà trong viện còn có mấy nha hoàn hầu hạ, nhưng nàng chê đông người nên chỉ giữ lại một người bên cạnh. Chỉ mới qua mấy ngày mà quần áo trang sức của nàng đều là hàng mới may, hơn chục bộ váy áo khiến nàng nhìn mà hoa cả mắt.
Sau khi thu dọn trang điểm xong, hai người họ thưa với Bạch Yên một tiếng rồi ra ngoài. Trước khi đi, Bạch Yên dặn đi dặn lại, bảo hắn chăm sóc nàng thật tốt, đừng để người khác bắt nạt. Đường Tử Hạo cũng vỗ ngực đảm bảo, lúc này mới yên tâm ra khỏi cửa.
“Muội muội, lại đây, ca ca dắt tay muội để không bị lạc.” Hắn nói rồi chìa bàn tay mũm mĩm ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Tâm, sau đó mới sải bước về phía trước.
Hành động tưởng chừng rất tự nhiên này lại khiến lòng Đường Tâm khẽ rung động, nàng nhìn bàn tay đang được hắn nắm lấy, bất giác nở nụ cười, vui vẻ sánh bước bên cạnh hắn.
“Bàn Tử ca ca, trên phố có tiệm bán binh khí không?”
“Có chứ! Nhưng muội hỏi Binh Khí Phô làm gì? Muội có biết võ đâu.”
“Ta chỉ muốn xem thử thôi, huynh dẫn ta đi được không?”
“Được, ca ca dẫn muội đi, qua hai con phố nữa là tới.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



