Nằm trên giường với Triệu Vũ, người vợ mặt bị bỏng đột nhiên quay đầu lại:
"Chồng ơi, anh có tâm sự sao?"
Triệu Vũ vẫn đang suy nghĩ thoáng nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt của vợ gần trong gang tấc, dường như đang có ý dò xét anh.
May mắn thay, sau hai ngày làm quen với khuôn mặt ấy, cũng miễn cưỡng coi như đã quen dần.
Anh mỉm cười nói:
"Không có gì, chỉ hơi buồn rầu một chút thôi."
Đêm đến sớm đã làm đảo lộn kế hoạch của anh. Nếu như thế, vậy thì chỉ có thể sử dụng thủ đoạn cuối cùng.
Đó chính là, xin tiền vợ.
Nếu không chuẩn bị tiền trước, thì chủ nhà chắc chắn sẽ ăn anh!
Người vợ mặt bị bỏng tỏ vẻ nghi hoặc:
"Xảy ra chuyện gì sao anh?"
Triệu Vũ cười:
"Vợ à, chuyện là thế này, em biết đấy, căn nhà này..."
Triệu Vũ vừa định nói rằng chỗ này là anh thuê, đang thiếu tiền thuê nhà, lại đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.
【2. Vợ bạn đang tiếp nhận phẫu thuật tại bệnh viện, và sẽ không trở về trong vòng bảy ngày】
【11. Hãy đến bệnh viện đón vợ bạn trước khi cô ấy về nhà, càng sớm càng tốt】
Vợ anh, không có ở nhà.
Mẹ già của anh cũng ra ngoài, bà đã đến bệnh viện thăm vợ.
Mà nơi này càng là một ngôi làng hoang vắng.
Nghĩ đến đây, Triệu Vũ đổi lý do thoái thác, khá ngượng ngùng nói:
Cũng may, không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
Người vợ nhìn chằm chằm Triệu Vũ một lúc lâu, sau đó mới quở trách:
"Sao anh cũng bắt đầu quên đồ rồi? Chẳng phải anh để tiền trên bàn ở sảnh sao?"
"Cái… cái bàn." Triệu Vũ cười gượng.
Liệu anh có thể lấy số tiền trên đó không? Hơn nữa, trên đó còn có bài vị của vợ, vợ anh vô tư đến thế à?
Mà nếu vợ không chịu lấy tiền, thì tiền thuê nhà ngày mai, e rằng chỉ có thể lấy 100 pháp tệ trên bàn.
Người vợ mặt bị bỏng lại tiếp tục nghi ngờ:
"Cái bàn có vấn đề gì sao?"
Triệu Vũ khẽ lắc đầu:
"Thôi không nói việc đó nữa, cái này cho em."
Nói xong, Triệu Vũ lấy ra ngọc bội mà anh đã tìm thấy trước đó.
Ngày mai đều phải lấy tiền, nếu không trả lại ngọc bội để quyến luyến tăng thêm sức mạnh, chỉ sợ ngày mai sau khi lấy tiền xong anh sẽ chết chắc.
Người vợ mặt bị bỏng nhìn ngọc bội, một nụ cười khá đáng sợ hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của cô ta.
Thấy cô cầm ngọc bội trong tay, Triệu Vũ còn định nói gì đó, nhưng rồi đột nhiên ngậm miệng lại, cắn chặt răng.
Anh thấy người vợ mặt bị bỏng ngồi dậy nuốt chửng ngọc bội, thứ đó chẳng phải là đá sao? Có thể ăn được sao?
Người vợ vừa nuốt xong ngọc bội, quay đầu lại nói:
"Trước kia không tìm thấy, em cứ tưởng là mất rồi chứ."
Triệu Vũ sắc mặt như thường:
"Ngọc bội này là vật định tình của chúng ta mà, là anh tặng em khi mới cưới, thứ quan trọng như vậy làm sao sẽ mất được chứ? Anh chỉ là anh cất nó đi thôi."
"Anh còn nhớ hả chồng! Anh thật tốt."
Người vợ mặt bị bỏng cười càng đáng sợ hơn.
Triệu Vũ vừa muốn nói chuyện thì sắc mặt chợt thay đổi.
Anh thấy người vợ mặt bị bỏng nghiêng người về phía mặt anh, định hôn anh. Khuôn mặt đáng sợ như vậy lại hôn anh, rốt cuộc muốn hôn anh hay muốn ăn anh đây?
Theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng Triệu Vũ kiên quyết dừng lại động tác. Người vợ này có thể tin tưởng, chỉ hành động như vậy sau khi anh trả lại ngọc bội, cũng không đến mức trực tiếp giết anh đâu nhỉ.
Khi khuôn mặt đáng sợ của người vợ chạm vào mặt anh, lập tức một luồng khí lạnh rõ rệt chạy dọc cơ thể Triệu Vũ, khiến anh cảm thấy toàn thân như bị đóng băng.
May mà, cảm giác ấy đến nhanh và đi cũng nhanh.
Sau đó, khuôn mặt Triệu Vũ rạng rỡ vì ngạc nhiên, khi nhận được một nụ hôn, anh cảm thấy ý thức mình minh mẫn hơn rất nhiều! Tốc độc suy nghĩ cũng trở nên nhanh nhạy hơn nhiều.
Triệu Vũ không khỏi rưng rưng nước mắt:
"Vợ!"
Đây mới là đồng minh thực sự!
"Chồng, em đi ngủ đây."
Người vợ mặt bị bỏng của anh nằm xuống. Đắp chăn lên người và ngủ thiếp đi một cách yên bình.
Thấy vậy, Triệu Vũ cũng nằm xuống, đắp chăn lên người nhắm mắt lại.
Tuy nhiên, Triệu Vũ không thực sự ngủ được, giờ đây có đủ thời gian, anh mới có đủ tinh thần để suy ngẫm về biến cố trong căn phòng mật thất.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người chết trong mật thất chính là vợ anh, hơn nữa là anh giết cô ấy.
Vợ anh bởi vì bị hủy dung trong vụ hỏa hoạn, để khôi phục lại diện mạo cho vợ, anh đã nhờ vu cổ đại sư giúp đỡ, phẫu thuật cho cô ấy trong căn phòng mật thất, nhưng vì lý do nào đó, dẫn đến vợ anh đã chết?
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Triệu Vũ quay đầu nhìn người vợ bên cạnh mình, khuôn mặt đầy vết bỏng nằm yên vẫn không nhúc nhích.
Vì biến cố đêm hôm qua, phần lớn vết bỏng trên mặt vợ đã mờ đi, rất dễ dàng nhận thấy được, có nhiều điểm tương đồng với người vợ xinh đẹp trước đây.
Nếu không có những vết bỏng đó, thì sẽ giống y hệt người vợ xinh đẹp, mỗi khi gặp mặt liền muốn giết chết anh.
Phát sóng trực tiếp.
[Anh Vũ đã ngủ rồi hả? Vừa bị một khuôn mặt đáng sợ như vậy hôn, làm sao mà còn ngủ được cơ chứ?]
[Tôi vừa kiểm tra, các kênh livestream khác vẫn đang chiếu giữa trưa đâu.]
[Các anh em, điều tôi tò mò hơn cả là, có mấy người được chọn đã trả lại ngọc bội, tại sao họ không nhận được nụ hôn?]
[Ông nói lời này chẳng phải là điều vô nghĩa sao? Người được chọn của các quốc gia khác, ai có thể biết ngọc bội là vật kỷ niệm đám cưới các thứ chứ? Anh Vũ là thế nào lại biết? Không có manh mối hay quy tắc nào, đề cập đến nguồn gốc của ngọc bội mà phải không?]
[Chẳng phải trước đó anh Vũ đã từng bị ô nhiễm một lần sao? Khẳng định đã có được một số manh mối gì đấy, mà bình thường không thể có được trong lần bị ô nhiễm đó.]
[Có đạo lý.]
Điều khiến thế giới bên ngoài ngạc nhiên là, thời gian phó bản của Triệu Vũ lại xảy ra vấn đề.
Rõ ràng tiến vào ban đêm sớm hơn dự kiến, nhưng dưới con mắt theo dõi của mọi người, lại cùng đến ngày thứ ba với phó bản của các quốc gia khác.
Vào ngày thứ ba, những người được chọn còn sống sót, đã nhận được tin nhắn từ quốc gia của họ. Trong đó trọng điểm nhắc tới mật thất mà Triệu Vũ đã trải qua, và đồ vật dưới chân giường.
Mà khiến người dân của Phương Đông Cổ Quốc bất ngờ là, quốc gia không hề gửi bất kỳ thông tin nào cho Triệu Vũ, dường như quyết định nghe theo yêu cầu trước đó của Triệu Vũ.
Triệu Vũ thức dậy mở mắt ra.
Đã là ngày thứ ba.
Nhìn bên cạnh, vẫn như mọi khi, người vợ khuôn mặt bị bỏng không biết từ khi nào biến mất.
Đúng như dự đoán, người mẹ già chắc là lại "đi bệnh viện" nữa rồi.
Không chút do dự, Triệu Vũ lập tức đứng dậy, chuẩn bị trước tiên đi thắp hương trong đại sảnh.
Chẳng qua.
Triệu Vũ vừa bước ra khỏi cửa thì dừng lại.
Người mẹ già ở nhà!
Mẹ đang đứng trước cửa phòng của anh, tay ôm cái đầu người chết, nhìn anh với vẻ mặt rất hiền từ.
Không định đến thăm vợ anh ở bệnh viện sao? Lẽ nào hôm nay vợ anh cũng ở nhà? Hay là ngọc bội mà hôm qua anh đưa không có tác dụng, và tấm bài vị đã mất hiệu lực?
Thấy Triệu Vũ bước ra, giọng người mẹ cũng dịu dàng:
"Con à, con dậy rồi."
Triệu Vũ lập tức dập tắt mọi suy nghĩ:
"Mẹ ơi, sao mẹ dậy sớm thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
