Hình như ông cụ đã nhớ lại không ít chuyện.
Tôi hỏi tiếp: “Vậy ông còn biết thêm điều gì khác không?”
Không hiểu vì sao ông cụ bỗng sinh lòng đề phòng, dù là người do con trai dẫn về, ông cụ vẫn hỏi: “Rốt cuộc hai cháu muốn làm gì?”
Tôi chỉ có thể nói thật: “Đã xảy ra một số chuyện, liên quan đến tính mạng, nhưng tuyệt đối không vi phạm pháp luật.”
Ông cụ nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm: “Chuyện kỳ quái?”
A Quân lập tức kích động gật đầu: “Đúng vậy, là chuyện kỳ quái.”
Tôi liếc nhìn A Quân một cái.
Anh ấy đúng là không giấu được chuyện gì.
Tôi cũng giật mình.
Bởi vì nhà máy số hai chính là nhà máy nơi A Quân đang làm việc.
Mọi chuyện bỗng trở nên hợp lý.
Người của nhà máy số hai, vì vậy tấm ảnh của đứa trẻ bị vứt lại ở tầng hai của rạp chiếu phim cũ.
Hơn hai mươi năm trước.
Dường như tình hình đã dần dần có chút manh mối.
Sau khi có được những thông tin này, tôi và A Quân lập tức chạy đến nhà máy. Những người già từ hơn hai mươi năm trước, hiện tại ở nhà máy cũng không ít.
Như vậy, nhất định sẽ có người nhận ra tấm ảnh của cô bé này.
Tôi và A Quân đi thẳng đến văn phòng trưởng phòng.
Trưởng phòng nhà máy số hai họ Lý, mọi người đều gọi là Trưởng phòng Lý.
Người đàn ông hơn năm mươi tuổi, đã hói đầu lại còn phát tướng.
Nghe A Quân nói, Trưởng phòng Lý vào làm từ năm hai mươi tuổi, đã làm được ba mươi năm rồi.
Tất nhiên ông ấy sẽ biết chuyện xảy ra hai mươi năm trước.
Thời gian trên ảnh là hai mươi lăm năm trước, hoàn toàn khớp.
Tôi cũng đã ở cùng A Quân mấy ngày, uớc chừng mọi người ở nhà máy số hai đều đã biết đến tôi.
Tôi xuất hiện với thân phận là bạn của A Quân, cho nên Trưởng phòng Lý cũng không có ý xa lánh tôi.
Ông ấy rất tốt, còn chủ động rót trà cho chúng tôi.
Ông ấy rõ ràng biết chuyện kỳ quái ở rạp chiếu phim cũ, nên cũng nói thẳng: “Tôi cũng biết rạp chiếu phim cũ có điều không ổn, nhưng bao nhiêu năm nay cũng không có ai chết nữa, hiện tại quả thực không còn nhà trống nào nữa, cậu có khó khăn tôi cũng không giúp được.”
Đó là lời thật lòng.
Hiệu quả kinh doanh của nhà máy số hai không được tốt lắm, có thể đảm bảo trả được lương đã là không tệ rồi.
Ký túc xá công nhân cũng là xây từ trước, đều đã kín người.
A Quân cũng nói thẳng: “Trưởng phòng, tôi không phải vì chuyện này.” Sau đó nhìn sang tôi.
Anh ấy ăn nói vụng về, nên tôi nhìn Trưởng phòng Lý nói: “Trưởng phòng Lý, chúng tôi tới hỏi thăm một số chuyện.”
Trưởng phòng Lý như trút được gánh nặng, nói: “Vậy thì cứ hỏi đi, tôi biết gì sẽ nói hết.”
Tôi cố ý nói một câu: “Trưởng phòng Lý, đây là lời ngài nói đấy nhé.”
Trưởng phòng Lý chớp mắt nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn nói: “Đúng, tôi nói.”
Tôi lập tức lấy tấm ảnh đưa qua. Trưởng phòng Lý cầm lấy ảnh, kinh ngạc nói: “Đây là...”
“Chụp hai mươi lăm năm trước, cha mẹ đều là người của nhà máy số hai chúng ta.” Tôi lập tức giải thích.
Trưởng phòng Lý đeo kính lão lên, cẩn thận nhìn tấm ảnh.
“Tiểu Cúc?”
Tôi lập tức kích động hỏi: “Trưởng phòng Lý biết sao?”
Trưởng phòng Lý gật đầu nói: “Biết, đứa bé số khổ, yểu mệnh!”
Đã có hy vọng.
Cao nhân từng nói, chuyện đã xảy ra thì ắt có nguyên do, mà có nguyên do thì tất có quỷ quái.
Chuyện kỳ quái ở rạp chiếu phim cũ rất có thể đã bắt đầu từ cô bé Tiểu Cúc này.
Dựa trên thời gian thì đại khái cũng là như vậy.
Trưởng phòng Lý dường như đã mở ra ký ức bị phủ bụi.
Điều quan trọng nhất là ông ấy không hề giấu giếm.
Quả thực là vào hai mươi lăm năm trước. Cha mẹ cô bé Tiểu Cúc này đều là công nhân của nhà máy số hai.
Cả hai đều rất hiền lành, nên không có kẻ thù gì.
Trưởng phòng Lý nhớ rõ, lúc đó Tiểu Cúc từng mắc bệnh một trận.
Thời điểm đó khám chữa thế nào cũng không khỏi. Cuối cùng, hai vợ chồng không biết tìm đâu ra một bà đồng.
Kết quả là bệnh của Tiểu Cúc cũng khỏi.
Nhưng sau đó thì rất kỳ lạ.
Bệnh của Tiểu Cúc rõ ràng đã khỏi, nhưng hai vợ chồng lại cứ buồn bã rầu rĩ. Người khác hỏi, họ cũng không nói.
Khoảng thời gian đó, họ thậm chí đã xin nghỉ phép để chơi cùng Tiểu Cúc mấy ngày. Nhưng cuối cùng không hiểu vì sao, Tiểu Cúc chết một cách khó hiểu.
Lúc đó rất nhiều người trong nhà máy đều biết, nhưng hai vợ chồng không nói gì, nên không ai hỏi thêm.
Tuy nhiên, lúc đó rất nhiều người đều cảm thấy rất lạ.
Khoảng thời gian đó trạng thái Tiểu Cúc bình thường, nhưng hai vợ chồng lại không bình thường.
Nói xong, Trưởng phòng Lý nhíu mày lẩm bẩm: “Tôi còn nhớ, đứa bé Tiểu Cúc đó rất ngoan, rất hiểu chuyện.”
“Vậy cha mẹ Tiểu Cúc còn ở đây không?”
“Người cha thì còn, đang ở viện điều dưỡng của nhà máy, còn người mẹ!”
Trưởng phòng Lý thở dài nói: “Tiểu Cúc mất chưa được nửa năm thì mẹ nó bệnh chết, chắc là không chịu nổi cú sốc con mất.”
Sau đó, Trưởng phòng Lý nhìn tấm ảnh hỏi: “Tấm ảnh này các cậu lấy ở đâu? Có liên quan gì đến rạp chiếu phim cũ không?”
“Vẫn chưa chắc chắn, cần phải đi xác minh!”
Trưởng phòng Lý gật đầu nói: “Đến viện điều dưỡng đi, cha Tiểu Cúc tên là Trần Quốc Thắng, cứ đi đi.”
Tôi và A Quân cầm tấm ảnh rời khỏi văn phòng trưởng phòng, hơn nữa còn lập tức đến viện điều dưỡng của nhà máy số hai.
Nói là viện điều dưỡng, thật ra cũng chỉ là một toà nhà gạch đỏ ba tầng cũ kỹ. Người già và bệnh nhân của nhà máy thường sống ở đây, nhưng họ cũng phải đóng tiền, chỉ là số tiền ít.
Chúng tôi vào một căn phòng gặp cha của Tiểu Cúc, Trần Quốc Thắng.
Năm mươi tuổi.
Nhưng tóc đã bạc trắng cả đầu, nhìn qua nói là bảy mươi tuổi cũng không ai nghi ngờ.
Nhân viên viện điều dưỡng nói, Trần Quốc Thắng đã đến đây hơn mười năm rồi, lúc nào người cũng ngây ngây dại dại như vậy.
Bình thường ông ấy cũng không tiếp xúc với ai.
Mọi người đều nói đầu óc của ông ấy bị hỏng rồi. Cho nên hiện tại ông ấy ở phòng riêng, vì không ai muốn ở chung với ông ấy.
Lảm nhảm kì quái gì đó, khiến người ta sợ.
Tôi và A Quân đẩy cửa bước vào.
Có hai cái giường, Trần Quốc Thắng ngây ngô nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khuôn mặt tiều tụy, hai mắt vô hồn.
Thật sự trông như một người đần độn.
A Quân lo lắng nhíu mày.
Bị ngốc rồi sao?
Tôi thử gọi một tiếng: “Trần Quốc Thắng.”
Ông ấy hoàn toàn không phản ứng, giống như không nghe thấy.
Ánh mắt của kẻ ngốc và người bình thường khác nhau. Tuy Trần Quốc Thắng trông có vẻ đần độn, nhưng ánh mắt của ông ấy lại không ngốc, chỉ là mơ hồ mà thôi.
A Quân có chút bất lực lẩm bẩm: “Người ta đã như thế này rồi, chắc chẳng hỏi được gì đâu, giờ phải làm sao?”
Từ bỏ đồng nghĩa với thất bại.
Ít nhất cũng phải thử.
Sau một hồi do dự, tôi lấy tấm ảnh Tiểu Cúc ra, cố ý đưa qua đưa lại trước mặt Trần Quốc Thắng.
Tôi nhìn thấy rõ ràng, ánh mắt của Trần Quốc Thắng có thay đổi.
Nhưng kỳ lạ là, rõ ràng ông ấy có chút kích động, nhưng vẫn cố giả vờ thành bộ dạng hiện tại.
Cho nên, trong lòng ông ấy có bí mật.
Hơn nữa còn là một bí mật không thể cho ai biết.
Có liên hệ trực tiếp đến con gái Tiểu Cúc! Chỉ là ông ấy không thể nói ra.
Có lẽ vì có điều gì khó nói.
Phải thử thôi.
Tôi đặt tấm ảnh Tiểu Cúc trước mặt Trần Quốc Thắng, không lắc lư nữa. Sau đó rất nghiêm túc nói: “Tiểu Cúc vẫn còn ở rạp chiếu phim cũ, vẫn chưa rời đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



