Ngày xuân tươi đẹp, gió hiền hòa sảng khoái.
Cả gia đình đoàn tụ tại Đường Lê Các. Bữa tiệc trưa vô cùng phong phú và đều do Bội Lan dụng tâm cân nhắc, có thể nói là cả bàn sơn hào hải vị khiến người ta không biết nên chọn món nào.
Thêm vào đó là phần ban thưởng riêng của Cảnh Hoa Diễm nên càng khiến gia tộc họ Nguyễn thêm phần sủng ái không suy giảm. Ngay cả Nguyễn Trung Lương vốn luôn nghiêm nghị cũng không khỏi nở nụ cười, chủ khách đều vui vẻ.
Hơn nửa canh giờ sau, bữa tiệc kết thúc.
Vợ chồng họ Nguyễn chuẩn bị xuất cung.
Liêu phu nhân diễn xuất vô cùng tinh tế, lúc này bà ta lại tỏ ra quyến luyến không rời đối với Nguyễn Hàm Chương.
“Nương nương, người hãy yên tâm ở trong cung, mọi chuyện ở nhà đều tốt đẹp.”
Liêu phu nhân vỗ tay Nguyễn Hàm Chương, hai mẹ con sóng vai bước đi suốt quãng đường qua thùy hoa môn để đi ra ngoài cung Thính Tuyết.
Nếu chỉ nhìn bóng lưng thì trông họ thực sự giống như mẹ con ruột thịt.
Ánh mắt Nguyễn Hàm Chương ửng hồng, kỹ năng diễn xuất lại càng tăng thêm một bậc.
“Mẫu thân.”
Cô vô cùng quyến luyến, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt như chực trào ra trông thật đáng thương.
“Mẫu thân, ở trong cung con thường xuyên thương nhớ, mong phụ thân mẫu thân sức khỏe trường thọ, gia đình hạnh phúc.”
“Được, được,” Liêu phu nhân cũng đỏ hoe mắt, “Nương nương hiếu thảo động thấu trời xanh.”
Vở kịch lớn diễn đến đây cũng đến lúc hạ màn.
Hai chiếc kiệu quan đang đợi ở cửa cung, Nguyễn Trung Lương lúc này mới lên tiếng: “Thần đẳng phải xuất cung về nhà, nương nương nếu có việc quan trọng thì cứ việc sai bảo hạ quan. Phu nhân, chúng ta đi thôi.”
Liêu phu nhân lúc này mới lưu luyến buông tay. Nguyễn Trung Lương vô cùng tỉ mỉ đỡ bà ta lên kiệu rồi mình mới quay người nhìn về phía Nguyễn Hàm Chương.
Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt chỉ có sự quyến luyến.
Nguyễn Trung Lương nhìn con gái lần cuối rồi đột nhiên thở dài.
“Nương nương, chúc người bình an.”
Nói xong, Nguyễn Trung Lương không thèm nhìn thêm một cái nào nữa mà quay người lên kiệu.
Khi kiệu khởi hành, Nguyễn Hàm Chương vẫn đứng ở cửa cung lưu luyến nhìn những người "người nhà" đang rời đi.
Mãi cho đến khi đoàn người rời đi và không còn thấy bóng dáng đâu nữa thì Bội Lan mới khuyên: “Nương nương, về cung thôi, sau này vẫn còn gặp lại mà.”
Nguyễn Hàm Chương mím môi nói: “Đúng vậy.”
Cô trở về Đường Lê Các, trước tiên khuyên Bội Lan đã mệt mỏi cả ngày đi nghỉ ngơi, còn mình thì gọi Hồng Tụ lại và nói muốn nằm nghỉ một lát.
Đợi mọi người tản đi hết, Hồng Tụ mới giúp cô tháo trang sức và lau đi lớp phấn son trên mặt.
Nguyễn Hàm Chương nhìn mình trong gương rồi hỏi Hồng Tụ: “Trước đây em nói cha mẹ ở quê đều không còn nữa, chỉ còn hai người em gái sống ở nhà chú hai phải không?”
Hồng Tụ gật đầu. Trong lòng cô ấy đại khái đã có phỏng đoán nên luôn cảm thấy sự chung sống của gia đình này vô cùng gượng gạo, vì vậy cô ấy rất hiểu rằng trong lòng Nguyễn Hàm Chương e là chẳng có chút luyến tiếc hay nhớ nhung nào như những gì đã thể hiện ra ngoài.
Cô ấy dùng khăn từ từ lau mặt cho Nguyễn Hàm Chương rồi khẽ khàng nói: “Nô tỳ năm mười tuổi thì cha mẹ lần lượt lâm bệnh qua đời. May nhờ chú hai và thím hai hiền từ đã cưu mang ba chị em chúng nô tỳ. Vì cha mẹ lâm bệnh nặng mà ra đi nên trong nhà hầu như đã bán sạch đồ đạc, chỉ còn lại một mẫu ruộng.”
Biểu cảm của Hồng Tụ rất bình thản.
Số cô ấy khổ khi cha mẹ mất sớm và gia cảnh nghèo khó, nhưng cũng có chút may mắn nhỏ nhoi.
“Một mẫu ruộng đó không thể nuôi sống ba chị em nô tỳ được, nhưng chú hai và thím hai tốt bụng nên trong bốn năm trước khi nô tỳ vào cung, nô tỳ đã sống rất tốt ở nhà chú hai. Tuy nghèo khó nhưng chú thím đã nỗ lực nuôi sống mấy anh chị em nô tỳ chứ không để chúng nô tỳ phải chịu đói chịu rét.”
“Sau này nô tỳ đến tuổi, suy đi tính lại nên vẫn quyết định vào cung.”
Nguyễn Hàm Chương im lặng lắng nghe, thần sắc dần trở nên bình tĩnh.
Hồng Tụ nói tiếp: “Nhà chú hai có một người anh trai và một cặp em trai em gái. Sau khi nô tỳ vào cung thì không chỉ có tiền lương hằng tháng mà trong nhà dù sao cũng bớt đi được một miệng ăn.”
Nhà nghèo nuôi nấng đều khó khăn.
Hồng Tụ có những người thân như vậy là sự may mắn của cô ấy.
Chút căm hận cuối cùng trong lòng Nguyễn Hàm Chương cũng dần nguôi ngoai. Từ khi còn nhỏ cô đã coi như cha mẹ mình đều đã chết và bản thân không người thân thích.
Cô hỏi: “Hồng Tụ, trước đây em nói không muốn về nhà nữa, là thật sao?”
Hồng Tụ cười: “Là thật ạ.”
Cô ấy khựng lại một chút rồi nói: “Thực ra lúc trước khi nô tỳ ở Chức Tạo cục, Cô cô Chu dạy bảo nô tỳ là một người tính tình tốt và đối xử với nô tỳ rất tử tế. Hiện giờ đi theo nương nương thì cuộc sống lại càng tốt hơn.”
Nguyễn Hàm Chương là một vị chủ tử rất dễ chung sống.
Cô đối xử với mọi người hòa nhã, không bao giờ khắt khe với cung nhân và cũng rất rộng rãi, chỉ cần cô có chuyện vui là sẽ ban thưởng hậu hĩnh.
Nếu không có Bội Lan thì bầu không khí ở cả Đường Lê Các là vô cùng thoải mái và vui vẻ.
“Nô tỳ biết cuộc sống trong cung không dễ dàng nhưng sống ở trong làng cũng chưa chắc đã tốt đẹp hơn. Chúng sinh đều khổ, chỉ xem bản thân lựa chọn thế nào thôi.”
Nguyễn Hàm Chương bỗng nhiên mỉm cười.
“Cách dùng từ của em có tiến bộ đấy.”
Nói đến đây, quan hệ giữa chủ tớ hai người dường như càng thêm gần gũi vài phần.
Nguyễn Hàm Chương nhìn khuôn mặt lạ lẫm của mình trong gương, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Sau này cứ đi theo ta, chúng ta đều sẽ ổn thôi.”
Động tác trên tay Hồng Tụ hơi khựng lại, rồi rất nhanh sau đó cô ấy khẽ cười một tiếng.
“Vâng.”
“Nô tỳ sau này sẽ đi theo nương nương để được hưởng vinh hoa phú quý.”
Việc vợ chồng Nguyễn Trung Lương nhập cung cùng với sự ân sủng và ban thưởng của Cảnh Hoa Diễm đã khiến danh tiếng của Nguyễn Hàm Chương nhất thời không ai bì kịp.
Ngay cả Mạnh Tuyển thị vừa liên tiếp được thị tẩm cũng không thể so sánh với một Nguyễn Bảo lâm được Cảnh Hoa Diễm sủng ái và coi trọng như vậy.
Mấy ngày nay, Thượng cung cục và Chức Tạo cục luân phiên đến Đường Lê Các. Một là vì Cảnh Hoa Diễm đã ban thưởng cho Nguyễn Hàm Chương một chiếc Liêu Kim Băng Giám, hai là vì mùa hè đã đến mà Nguyễn Hàm Chương vẫn chưa chọn kiểu dáng quần áo mới.
Nguyễn Hàm Chương biết thời gian mình làm Nguyễn Bảo lâm không còn nhiều. Cho dù quần áo mới có cất công làm thì cuối cùng cũng chẳng mặc được mấy ngày nên cô chỉ bảo Cô cô Chân của Chức Tạo cục cứ làm theo định lệ trong cung chứ không cần phải tốn thêm tâm sức vì cô.
Ở phía bên kia, người đến đưa Liêu Kim Băng Giám lại là người quen của Hồng Tụ.
Khi vị cô cô có gương mặt hiền từ đứng trong sân, Hồng Tụ đã vui mừng nhếch môi.
Nguyễn Hàm Chương liếc nhìn cô ấy rồi cũng vô cùng hòa nhã với vị cô cô đó: “Có phải là Cô cô Chân không?”
Cô cô Chân khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, trông vô cùng thanh tú và dáng người cao ráo, đúng là một phụ nữ trung niên có phong thái xuất chúng.
Bà ấy vốn làm việc ở Chức Tạo cục, không biết vì sao lại được điều sang Thượng cung cục, hiện giờ đang làm việc dưới trướng Mục Thượng cung.
Bà ấy đã búi tóc chứng tỏ đã kết hôn mà vẫn còn hầu hạ trong cung, có thể thấy bà ấy rất được các nương nương trong cung tán thưởng.
Cô cô Chân mỉm cười hành lễ với giọng điệu vô cùng thân thiết: “Chúc mừng Bảo lâm nương nương, xin chúc mừng nương nương. Năm nay Tạo bàn xứ chỉ dâng lên hai chiếc Liêu Kim Băng Giám mới, Bệ hạ ngay cả bản thân cũng không giữ lại mà chỉ bảo đưa cho Thái hậu nương nương và Nguyễn Bảo lâm mỗi người một chiếc.”
===== Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy _ Thước Thượng Tâm Đầu [Hoàn thành + Ngoại truyện] (29) =====
Đây là một vinh sủng rất lớn.
Nguyễn Hàm Chương mỉm cười rạng rỡ trông vô cùng kiều diễm. Ánh mặt trời buông xuống khiến cô giống như một đóa mẫu đơn khoe sắc rực rỡ và lộng lẫy vô cùng.
“Tạ Bệ hạ vinh sủng, làm phiền cô cô rồi. Thưởng.”
Hồng Tụ bèn tiến lên phía trước rồi nắm lấy tay Cô cô Chân và đưa cho bà ấy một phong bao đỏ dày.
Cô cô Chân có chút kinh ngạc.
“Nương nương, cái này...”
Nguyễn Hàm Chương liền cười nói: “Hồng Tụ thường xuyên nói lúc trước ở Chức Tạo cục cô cô đã quan tâm em ấy rất nhiều. Hôm nay được gặp thì càng thấy cô cô hiền hậu nên bản cung rất thích.”
“Đây là những gì cô cô xứng đáng được nhận.”
Đây không phải là điều xứng đáng được nhận.
Cô cô Chân nhìn Nguyễn Hàm Chương với ánh mắt đầy ẩn ý rồi vỗ nhẹ vào tay Hồng Tụ: “Hồng Tụ, Bảo lâm nương nương hòa nhã như vậy thì em phải hầu hạ cho tốt, đã rõ chưa?”
Hồng Tụ gật đầu. Nguyễn Hàm Chương bảo cô ấy tiễn Cô cô Chân đi rồi mới quay trở lại trong điện.
Chiếc Liêu Kim Băng Giám đó có kiểu dáng cổ điển trang nhã với bề mặt mạ vàng sáng bóng và lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Xung quanh băng giám có khắc hoa văn nho quấn quanh, bốn góc là hình con dơi, còn nắp đậy phía trên là bốn đồng tiền cùng nút thắt chữ hỉ mang ngụ ý phúc lộc thọ hỷ.
Đúng là một món đồ quý giá rất bắt mắt.
Nguyễn Hàm Chương rất thích nên trực tiếp nói: “Bây giờ chưa nóng lắm nên chưa đến lúc dùng đá, cứ đặt ở thư phòng phía Bắc đi, tạm thời chưa dùng tới.”
Tinh thần Bội Lan mấy ngày nay đã tốt hơn nhiều, vết thương ở chân cũng có tiến triển. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng còn đau âm ỉ thì bà ấy đã có thể đi lại như bình thường.
Bà ấy cũng rất vui mừng và nói: “Bệ hạ vẫn còn coi trọng nhà họ Nguyễn.”
Nguyễn Hàm Chương không thèm để ý đến bà ấy mà chỉ dặn dò Thanh Đại: “Đặt ở góc phía Bắc nhất ấy, đừng để bị va chạm hư hỏng.”
Bội Lan bĩu môi và cảm thấy cô đúng là hạng người nhỏ mọn.
Buổi chiều Thượng cung cục đưa băng giám tới, đợi đến lúc hoàng hôn ráng chiều đỏ rực cả bầu trời thì Tiểu Liễu công công của cung Càn Nguyên lại một lần nữa ghé thăm.
Kỳ kinh nguyệt của Nguyễn Hàm Chương đã sạch nên thẻ bài lại được treo lên.
Kiệu nghênh hỉ đón Nguyễn nương nương đến cung Càn Nguyên. Khi Nguyễn Hàm Chương xuống kiệu thì mới phát hiện ra kiệu lại dừng trước điện Càn Nguyên.
“Tiểu Liễu công công, đây là?”
Tiểu Liễu công công cung kính nói: “Bệ hạ bảo nương nương đến hầu hạ bút mực.”
Nguyễn Hàm Chương gật đầu và lần đầu tiên trong đời bước chân vào điện Càn Nguyên.
Điện Càn Nguyên nằm ở chính giữa cung Trường Tín. Kể từ khi cung Trường Tín được lập ra thì nơi đây luôn là tẩm cung của Hoàng đế.
Toàn bộ điện Càn Nguyên là cung điện lớn nhất trong cung chỉ sau điện Thái Cực. Mái nhà có các đầu đao và linh thú trên nóc, ngói lưu ly trong vắt, dưới mái hiên là các đấu củng sơn vẽ đan xen dọc ngang vô cùng tinh xảo.
Dưới đấu củng là những cánh cửa chạm khắc hoa văn tứ quý bình an màu đỏ thẫm. Hàng chục cánh cửa xếp thành hàng dài như thể đếm mãi không hết.
Lúc chiều tối, phần lớn các cánh cửa đều đóng lại, chỉ còn tám cánh cửa lớn ở chính giữa mở rộng.
Trong điện thắp mười tám ngọn đèn treo, bốn góc đều có đèn cung đình trụ dài khiến cung điện sáng rực như ban ngày.
Tiểu Liễu công công dẫn Nguyễn Hàm Chương vào cung Càn Nguyên. Từ chính điện đi về phía bên phải là những cánh cửa ngăn bằng gỗ tử đàn mở đôi.
Lúc này Cảnh Hoa Diễm đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sưa và bình thản phê duyệt tấu chương. Anh viết không nhanh không chậm nhưng không hề có sự ngắt quãng mà viết một mạch không dừng.
Nguyễn Hàm Chương nhìn Lương Tam Thái. Thấy ông ấy ra dấu tay thì cô liền nhẹ chân nhẹ tay đi tới trước bàn và bắt đầu mài mực.
Đợi Cảnh Hoa Diễm viết xong bản tấu chương này, khi ngẩng đầu lên anh mới phát hiện người mài mực đã thay đổi.
Nguyễn Hàm Chương nở nụ cười xinh tươi với giọng nói dịu dàng: “Bái kiến Bệ hạ.”
Cảnh Hoa Diễm đặt bút xuống rồi xoa xoa cổ tay, sau đó anh cười và ngả người ra phía sau, dựa vào lưng ghế nhìn cô.
“Hôm trước có vui không?”
Nguyễn Hàm Chương nhún người hành lễ rồi đi đến bên cạnh Cảnh Hoa Diễm. Cô đưa tay giúp anh xoa bóp vai: “Tự nhiên là vui rồi ạ.”
Giọng nói của Nguyễn Hàm Chương rất dịu dàng, hương hoa hồng trên người cô ngọt ngào nồng nàn lập tức len lỏi vào sâu trong tim.
“Tạ Bệ hạ ân thưởng.”
Cảnh Hoa Diễm liếc nhìn một cái. Thấy Lương Tam Thái đã biết ý lui xuống thì anh liền đưa tay ra kéo và trực tiếp lôi Nguyễn Hàm Chương vào trong lòng.
Nguyễn Hàm Chương dáng người rất nhẹ, vòng eo thon gọn mềm mại ngã vào lòng anh khiến anh cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
“Trong lòng cảm ơn mà lại không đích thân đến tạ ơn trẫm sao?”
Cảnh Hoa Diễm nhướng mày cười hỏi.
Nguyễn Hàm Chương đưa tay ra và đột nhiên vòng qua cổ Cảnh Hoa Diễm, sau đó cô cúi đầu ghé sát lại nhìn anh.
Lúc này Cảnh Hoa Diễm lại có thể nhìn thấy rõ hình bóng phản chiếu của mình từ đôi mắt sáng ngời của cô.
Nụ cười thư giãn mà anh chưa từng có khi soi gương hay khi đối mặt với người khác hiện đang hiện hữu trong mắt Nguyễn Hàm Chương.
“Thiếp chẳng phải là đã đến đây rồi sao?”
Nguyễn Hàm Chương hơi hạ thấp thắt lưng, đôi môi đỏ mọng hạ xuống và chạm trực tiếp vào làn môi của Cảnh Hoa Diễm.
Trong phút chốc, trong thư trai chỉ còn lại tiếng thở khẽ khàng.
Ánh đèn đột nhiên nhảy nhót một cái, rồi nghe thấy giọng nói của Nguyễn Hàm Chương khàn khàn đầy vẻ mê hoặc: “Món quà tạ lễ này, Bệ hạ có thích không?”
Chưa từng có ai dám to gan như vậy.
Thế nhưng lại khiến người ta không thể ngừng lại được.
Cảnh Hoa Diễm khẽ cười một tiếng. Đôi bàn tay to lớn của anh giữ chặt lấy vòng eo thon của Nguyễn Hàm Chương với giọng nói trầm thấp đầy sức mạnh.
“Thích,” anh phản khách vi chủ rồi chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của Nguyễn Hàm Chương, “nhưng vẫn chưa đủ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
