"Bệ hạ," đôi tay nhỏ nhắn của Nguyễn Hàm Chương vừa sờ vào đã chạm trúng đai lưng của anh rồi nhẹ nhàng móc lấy và kéo về phía trước: "Thần thiếp không giỏi uống rượu đâu."
Giọng cô nũng nịu xen lẫn chút bất mãn nhưng lại như đang dẫn dụ đối phương muốn khám phá nhiều hơn.
Cảnh Hoa Diễm ngước mắt lên rồi nhìn sâu vào phần đuôi lông mày hơi xếch của cô và khẽ cười: "Thật không?"
Giây tiếp theo anh lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi của cô khiến cô không còn đường trốn thoát.
Nguyễn Hàm Chương khẽ rên một tiếng rồi vòng eo mềm nhũn ra và cả hai người cứ thế lăn lộn trên chiếc giường bát bộ làm tấm chăn gấm mềm mại trở nên hỗn loạn.
Người Cảnh Hoa Diễm rất nóng làm làn da trắng như tuyết của Nguyễn Hàm Chương cũng ửng hồng theo.
Áo trong lỏng lẻo để lộ ra xương quai xanh tinh tế.
"Ái phi đã nghỉ ngơi khỏe chưa? Hôm nay..."
Ánh mắt Cảnh Hoa Diễm như một con sói.
Nguyễn Hàm Chương chỉ cảm thấy một luồng tê dại lan lên gò má nên cô né tránh ánh mắt và không dám nhìn Cảnh Hoa Diễm.
"Sao ái phi lại xấu hổ thế? Hai lần trước trẫm cũng đâu thấy nàng e thẹn như vậy."
"Bệ hạ!"
Nguyễn Hàm Chương đưa tay che miệng anh lại: "Sao hôm nay Bệ hạ lại nói nhiều thế ạ?"
Hai lần thị tẩm trước đó Cảnh Hoa Diễm thực sự chỉ biết vùi đầu làm việc rất chăm chỉ và cần mẫn chứ không hề nói nhiều như vậy.
Cảnh Hoa Diễm nắm trực tiếp lấy cổ tay cô rồi kéo tay cô trượt dài xuống dưới.
"Có lẽ là do uống rượu rồi."
Giọng Cảnh Hoa Diễm trầm khàn và ngay khoảnh khắc chạm vào cô thì anh khẽ thở hắt ra một hơi.
"Cũng có thể là vì trẫm nhớ nàng."
Đêm nay cuộc ân ái kéo dài hơn hẳn những lần trước.
Cho đến tận nửa đêm khi Nguyễn Hàm Chương mệt đến mức không nhấc nổi cánh tay thì Cảnh Hoa Diễm mới thỏa mãn dừng lại.
Anh nằm ngửa trên giường rồi một tay ôm lấy vòng eo thon của Nguyễn Hàm Chương và tay kia nhẹ nhàng mơn trớn những đường nét mượt mà bên hông cô.
"Ái phi có tiến bộ đấy, trụ vững lâu hơn lần trước tận một khắc."
Nguyễn Hàm Chương nửa nhắm nửa mở mắt và không muốn để ý đến anh.
Tên này vậy mà vẫn còn tâm trí ngồi đếm thời gian trong đầu.
Đây nào phải là đang khen cô mà rõ ràng là đang tự khoe khoang bản thân thì có?
Hừ, đúng là đàn ông.
Hai người im lặng một lát rồi Cảnh Hoa Diễm mới lên tiếng: "Gọi nước vào đi."
Đến khi nằm lại trên giường thì Nguyễn Hàm Chương đã ngủ gật từ lâu.
Cảnh Hoa Diễm nghiêng đầu nhìn cô rồi bỗng nhiên mỉm cười.
"Nàng muốn cái gì?"
Ngày hôm trước hai người nói chuyện rất lấp lửng nhưng lúc đó Cảnh Hoa Diễm chỉ hỏi riêng Nguyễn Hàm Chương chứ không hề kéo theo nhà họ Nguyễn vào.
Nếu Nguyễn Hàm Chương thực sự muốn trở thành thanh đao của Cảnh Hoa Diễm trong cung thì cô bắt buộc phải từ bỏ nhà họ Nguyễn hoặc là không tuân theo sự dạy bảo của Nguyễn Trung Lương.
Nếu đúng là như vậy thì chắc chắn cô phải có ý đồ khác.
Đợi ròng rã suốt ba ngày đến tận lúc này Cảnh Hoa Diễm mới tùy ý hỏi ra miệng.
Không ai tự dưng lại trung thành và cũng chẳng có ai toàn tâm toàn ý vì người khác nên dù Cảnh Hoa Diễm có ngồi trên ngôi cửu ngũ chí tôn thì anh vẫn luôn tỉnh táo.
Đám phi tần trong cung này có lẽ cũng có người thật lòng với anh nhưng chắc chắn là rất ít và đa số bọn họ đều là vì bản thân hoặc vì gia tộc.
Hay nói cách khác là nếu gia tộc hưng thịnh và vị thế của bản thân được nâng cao thì ngay cả khi sau này bị thất sủng thì cuộc sống của họ cũng không đến nỗi khó khăn, suy cho cùng thì ai cũng muốn sống tốt.
Cả năm chẳng gặp được mấy lần và nói chẳng được mấy câu nên với tư cách là Hoàng đế có rất nhiều phi tần bên cạnh thì những tiểu thư do các đại gia tộc dạy dỗ đều không hề ngu ngốc.
Ngay từ khi sinh ra bọn họ đã phải tranh giành tài nguyên với những người khác trong tộc nên dù là anh chị em ruột thịt thì họ cũng sẽ không mềm lòng chút nào.
Huống chi đây lại là anh.
Chính bản thân Cảnh Hoa Diễm cũng là dẫm lên máu thịt của anh em người thân để leo lên vị trí này nên trong lòng anh là người hiểu rõ nhất.
Anh cũng không cảm thấy việc giao dịch với phi tần có gì sai vì chỉ khi đối phương không mưu cầu gì thì anh mới cần phải thận trọng.
Nguyễn Hàm Chương đã sớm nghĩ ra đối sách từ trước.
Cô im lặng một lát rồi mới nói: "Bệ hạ, thiếp không cầu gì khác mà chỉ cầu sau này nếu Bệ hạ phát hiện thần thiếp từng lừa dối Ngài thì xin Ngài hãy giữ lại cho thiếp một mạng."
Giữ mạng trước rồi mới đòi quyền và cuối cùng mới là địa vị cùng vinh hiển.
Cơm phải ăn từng miếng và đường phải đi từng bước nên Nguyễn Hàm Chương đã ẩn nhẫn hơn mười năm và cô có thừa sự kiên nhẫn.
Cô có điều mưu cầu thì mới càng dễ nghe lời hơn.
Cảnh Hoa Diễm khẽ cười một tiếng.
"Được."
Anh chẳng có chút hứng thú nào với mạng sống của cô cả vì một vị đế vương chỉ biết tước đoạt tính mạng của kẻ khác thì mãi mãi chỉ là kẻ tầm thường.
"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."
Nguyễn Hàm Chương nhấn mạnh thêm một câu.
Cảnh Hoa Diễm nghiêng đầu nhìn cô và thấy cô nhắm mắt với vẻ mặt bình thản thì tâm trạng anh vô cùng thoải mái.
"Trẫm mà lại là kẻ nói lời không giữ lấy lời sao?"
Nguyễn Hàm Chương lập tức nịnh nọt: "Bệ hạ long chương phượng tư, phong thái ngời ngời, đương nhiên là người giữ chữ tín rồi!"
"Được rồi, ngủ đi."
Cảnh Hoa Diễm nói.
Nguyễn Hàm Chương vâng một tiếng rồi cô nghiêng người và tựa đầu vào vai Cảnh Hoa Diễm một cách tự nhiên để chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhìn cô có vẻ tâm cơ thâm trầm nhưng lúc này trông lại rất vô tư lự.
Cũng chính vì lẽ đó nên người khác mới dễ dàng mất đi sự cảnh giác đối với cô.
Cảnh Hoa Diễm quay đầu lại rồi chậm rãi nhắm mắt và hiếm khi có được một giấc ngủ ngon như vậy.
Ngày hôm sau khi trở lại cung thì sắc mặt của Bội Lan vẫn rất tệ.
Vết thương ở chân của bà ấy cứ tái đi tái lại khiến việc đi lại bây giờ cũng khó khăn nên tâm trạng đương nhiên cũng chẳng tốt đẹp gì.
Bình thường Bội Lan vẫn hay trưng ra bộ mặt cau có nên người ở Đường Lê Các đã sớm quen thuộc còn Nguyễn Hàm Chương thì lại luôn đối xử rất ân cần với bà ấy và nụ cười vẫn tươi tắn như thường lệ.
"Cô cô đã thấy khá hơn chút nào chưa ạ?"
Bội Lan lắc đầu rồi lạnh lùng hỏi: "Hôm qua thế nào?"
Trên mặt Nguyễn Hàm Chương lướt qua một tia đỏ hồng: "Rất tốt ạ."
"Hừ," Bội Lan hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Ngươi hãy lo hầu hạ Bệ hạ cho tốt để mưu cầu tương lai cho nhà họ Nguyễn thì Lão gia và Phu nhân sẽ không bạc đãi ngươi đâu."
Nguyễn Hàm Chương liền đáp: "Vâng."
Những ngày sau đó Nguyễn Hàm Chương đều ở lại Đường Lê Các.
Vết thương trên chân của Bội Lan ngày càng nặng hơn nên mấy ngày nay bà ấy không có thời gian để gây khó dễ cho cô và điều này giúp cô có nhiều thời gian để làm việc riêng của mình.
Cô tiên phong bảo Tiền Tiểu Đa chạy đi một chuyến để gọi một vị quản sự cô cô ở Chức Tạo cục đến.
Vị quản sự cô cô đó khi gặp mặt thì rất khách khí và hỏi cô xem có muốn sắm sửa thêm y phục mới hay không.
Nhưng Nguyễn Hàm Chương lại nói: "Hiện giờ y phục của ta đã đủ rồi và những bộ mà Chức Tạo cục gửi đến lúc ta mới được sắc phong đều rất tốt, tuy nhiên hôm kia ta thấy tay áo của Mạnh Tuyển thị hơi ngắn một chút nên nếu chuyện này truyền ra ngoài e là sẽ có người lời ra tiếng vào."
Gia cảnh nhà Mạnh Tuyển thị không mấy khá giả và vị phân được phong lại là Tuyển thị thấp nhất vì cấp bậc thấp hơn nữa chính là Gia nhân tử chính bát phẩm hay thường gọi là Thứ phi.
Gia nhân tử chỉ là cung nữ đã từng thị tẩm nên không có thân phận hay vị phân rõ ràng và chức danh này chỉ dùng để phân biệt.
Đã như vậy thì Chức Tạo cục đương nhiên sẽ không quá để tâm nên có lẽ y phục gửi đến không vừa vặn dẫn đến việc tay áo của Mạnh Tuyển thị hơi ngắn.
Vị cô cô kia sững người một lát rồi ánh mắt hơi lóe lên và bà ấy chân thành cảm ơn cô: "Đa tạ Tài nhân tiểu chủ đã nhắc nhở, nô tỳ sẽ bẩm báo với Bạch Thượng phục để đích thân đến cửa sửa lại kích thước cho Mạnh Tuyển thị."
Nguyễn Hàm Chương mỉm cười rồi cô vẫy tay một cái và Thanh Đại liền tiến lên phía trước: "Cô cô đã vất vả rồi."
Vị cô cô đó vội vàng nói: "Đây đều là việc nô tỳ nên làm chứ không dám nhận ân thưởng của nương nương."
Nguyễn Hàm Chương tỏ ra dịu dàng phóng khoáng cùng nụ cười rạng rỡ.
"Cô cô à, mọi người đều làm việc kiếm cơm nên không có gì là nên hay không nên cả, ta biết Chức Tạo cục dạo này rất bận rộn nhưng hôm đó nhìn thấy Mạnh Tuyển thị lúng túng như vậy nên ta cũng không đành lòng."
"Đây là một chút tâm ý của ta và các người đừng nói cho Mạnh Tuyển thị biết nhé, nếu có chi phí phát sinh thêm thì cứ tính cho ta."
Cô nói như vậy nên vị cô cô kia vẫn nhận lấy phần thưởng và chân thành đáp: "Nguyễn Tài nhân thật là nhân hậu, tiểu chủ cứ yên tâm vì nô tỳ đã biết phải làm thế nào rồi ạ."
Làm việc tốt thì đương nhiên phải để lại danh tiếng.
===== 贵妃娘娘荣宠 không suy_Thước Thượng Tâm Đầu【Hoàn thành + Phiên ngoại】(19) =====
Mấy ngày nay Tô Thái nữ đã được thị tẩm còn lại Phùng Thái nữ, Triệu Tuyển thị, Mạnh Tuyển thị và Lý Tuyển thị vẫn chưa được diện kiến Thánh thượng nên cuộc sống của Mạnh Tuyển thị chắc hẳn là rất khó khăn.
Nhưng Nguyễn Hàm Chương vẫn còn nhớ những lời Cảnh Hoa Diễm đã nói nên theo quan sát của cô thì cô luôn cảm thấy anh cũng rất không hài lòng với Cung đình Tư vụ cục, vì vậy cách tốt nhất để chèn ép Tư vụ cục chính là nâng đỡ một bên khác lên.
Bên còn lại rất dễ lựa chọn chính là Tạo biện xứ.
Trong việc ăn mặc ở đi lại thì Tạo biện xứ có thể chế tạo ra rất nhiều thứ nên việc nâng đỡ họ vô cùng đơn giản là chỉ cần trực tiếp cắt giảm định mức mua sắm của Tư vụ cục rồi để Tạo biện xứ thay thế cung cấp các nhu yếu phẩm trong cung.
Ví dụ như đồ gỗ, khí cụ, hương liệu, nguyên liệu cùng tất cả mọi thứ đều có thể giao cho họ chuyên trách xử lý.
Đương nhiên là hành động này của Nguyễn Hàm Chương còn có thâm ý khác.
Tuy nhiên việc có thành công hay không và có tác dụng hay không thì cô cũng không quá để tâm mà chỉ xem sau này người khác sẽ hành động như thế nào thôi.
Bội Lan vừa hay từ trong phòng đi ra và cũng nghe thấy cách cô xử lý công việc vừa rồi nên bà ấy nhìn cô với ánh mắt thất thường.
"Ngươi đúng là khéo lấy của người khác làm phúc cho mình đấy, cái cô Mạnh Tuyển thị kia trông thì bình thường lại chẳng có gì thú vị thì làm sao mà được sủng ái cho được?"
Dù sao thì Nguyễn Hàm Chương cũng chẳng có tài sản gì và hiện giờ Đường Lê Các có thể đứng vững trong cung đều là nhờ tiêu tiền của nhà họ Nguyễn.
Nguyễn Hàm Chương liếc mắt nhìn qua và thấy cổ chân bà ấy vẫn chưa linh hoạt nên không nhịn được mà thở dài: "Cô cô à, tôi làm vậy cũng là vì nhà họ Nguyễn thôi."
"Bà thấy Mạnh Tuyển thị hiện giờ im hơi lặng tiếng nhưng ai mà biết được sau này sẽ ra sao? Bà có biết Đức Thái phi hiện nay không? Những năm đầu bà ấy cũng chỉ là một cung nữ thị tẩm bình thường rồi từ Gia nhân tử thăng dần lên đến Thục phi và dưới gối cũng sinh được Tĩnh Thân vương cùng công chúa Minh Hân nên bây giờ mới trở thành Đức Thái phi để an hưởng tuổi già một cách thoải mái đấy thôi."
"Chưa đến phút cuối thì ai biết được kết quả sẽ thế nào?"
Nói xong cô không tiếp tục chủ đề này nữa mà chỉ bảo: "Cô cô, chân của bà vẫn nên mời thái y đến xem lại đi."
Đợi Triệu Đình Phương bôi thuốc mới cho Bội Lan rồi dặn dò kỹ lưỡng vài câu xong thì cô ấy mới đi cùng Nguyễn Hàm Chương vào tẩm điện.
Chờ đến khi tiếng động bên ngoài dần tắt hẳn thì Triệu Đình Phương mới hạ thấp giọng nói: "Đã sắp xếp xong xuôi cả rồi."
Lúc này Nguyễn Hàm Chương mới thực sự trút được gánh nặng.
"Sắp tới Mạt Lỵ sẽ thoát khỏi nhà họ Nguyễn để quay về huyện Hoài Thủy ở Lật Dương và hoạt động với thân phận là Khương Vân Nhiễm."
Muốn nhập cung một lần nữa thì bắt buộc phải có thân phận chính đáng.
Nguyễn Hàm Chương không muốn quãng đời làm phi tần thứ hai của mình vẫn cứ mập mờ không rõ ràng như thế này vì Khương Vân Nhiễm là cái tên mà mẹ đã đặt cho cô và theo lời mẹ kể thì họ Khương là họ của nhà ngoại cô.
Nguyễn Hàm Chương vỗ nhẹ vào tay cô ấy: "Cảm ơn nhé, mọi người vất vả rồi."
"Ngoài ra cô hãy bảo Mạt Lỵ cải trang thành dáng vẻ của tôi rồi đến xưởng dệt Cẩm Tú ở huyện Hoài Thủy làm thợ thêu vì tay nghề thêu thùa của cô ấy không hề thua kém tôi nên chưa đầy một tháng là có thể nổi danh khắp vùng thôi."
Triệu Đình Phương rất thông minh nên nghe qua là hiểu ngay: "Cô muốn vào cung với thân phận thợ thêu sao?"
"Việc ra vào cung cấm được kiểm tra rất nghiêm ngặt nên tôi không tiện mang theo nhiều và chỉ lấy được bấy nhiêu thôi, cô hãy cân nhắc mà sử dụng."
Nguyễn Hàm Chương gật đầu rồi lại hỏi: "Đội cứu hỏa đóng quân ở đâu thì cô đã tra ra chưa?"
Triệu Đình Phương đáp: "Tra được rồi, họ ở dãy nhà phía nam cửa Đông Bình và hằng ngày rau củ cùng các vật dụng khác đều được đưa ra vào qua cửa Đông Bình này."
Bốn mắt nhìn nhau và cả hai người đều đã hạ quyết tâm.
Nguyễn Hàm Chương nắm chặt tay cô ấy với ánh mắt kiên định: "Chỉ đợi đến ngày đó thôi."
Thoắt cái đã đến giữa tháng Tư và kể từ khi Nguyễn Hàm Chương được phong làm Tài nhân thì cũng đã trôi qua hơn hai mươi ngày rồi.
Trong khoảng thời gian này trong cung vẫn luôn sóng yên biển lặng.
Ngoại trừ việc Đại hoàng tử bị bệnh vài lần làm Chu Nghi phi liên tục quở trách Thái y viện ra thì cũng không có chuyện gì lớn lao.
Các phi tần ngoài việc thị tẩm thì phần lớn thời gian đều ở một mình trong cung của mình và do Đại hoàng tử có cơ thể yếu ớt nên dạo gần đây việc đi lại trong cung cũng thưa thớt dần.
Không ai dám dính dáng đến chuyện này vì nếu sơ suất một chút là có khi mất mạng như chơi.
Vào hai ngày mùng sáu và mười sáu tháng Tư thì các phi tần trong cung đều đến thỉnh an Thái hậu nương nương, ngoại trừ Mộ Dung Tiệp dư vẫn chưa bình phục hẳn thì hai lần này Chu Nghi phi cũng đều không có mặt.
Thiếu đi cô ấy thì ngay cả việc thỉnh an cũng trở nên nề nếp và chẳng còn gì thú vị.
Hôm nay Nguyễn Hàm Chương vừa thị tẩm trở về và ngay khi vừa bước chân vào cung Thính Tuyết thì cô đã thấy Vệ Bảo lâm đang quỳ ở giữa sân và chỉ để lại cho người khác một bóng lưng gầy gò.
Nguyễn Hàm Chương nhíu chặt mày rồi ngước mắt nhìn lên thì thấy cửa chính điện đang mở toang và bên trong hiếm khi lại thắp đèn sáng trưng.
Nữu cô cô đứng ở hàng hiên trước điện rồi lạnh lùng nhìn Vệ Bảo lâm đang quỳ dưới đất khóc lóc làm khung cảnh trông rất đáng sợ.
Nguyễn Hàm Chương còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Nữu cô cô chú ý và bà ấy ngẩng đầu lên với ánh mắt sắc lẹm như dao.
"Nguyễn Tài nhân, cô về rồi đấy à," Nữu cô cô cất giọng lạnh lẽo: "Vừa rồi Sầm Y chính của Thái y viện đã đến thỉnh mạch bình an cho nương nương và nói rằng nương nương nhiều ngày không khỏi thực chất là do bị người ta hạ thuốc nhuyễn cốt tán."
Vừa dứt lời thì bước chân của Nguyễn Hàm Chương cũng khựng lại hoàn toàn.
"Nữu cô cô, bà có ý gì đây? Chẳng lẽ là muốn vu oan giá họa cho tôi cùng Bảo lâm nương nương sao?"
Nữu cô cô quát lớn: "Nguyễn Tài nhân, mưu hại nương nương cao vị là trọng tội đấy, còn không mau qua đây quỳ xuống!"
Tuy nhiên khi Nguyễn Hàm Chương còn chưa kịp nhúc nhích thì bên ngoài đã truyền đến giọng nói của Bành Du.
"Đến chúc mừng Nguyễn nương nương đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
