“Vậy ngươi mau đi a,” Đại quận chúa thúc giục đệ đệ, “Đừng trì hoãn nữa, nói không chừng thật là hữu dụng.”
Vũ Văn Húc cũng không chần chờ nữa, liền trực tiếp cưỡi ngựa đi qua.
Kết quả sau khi hắn tới Sóc vương phủ lại được cho biết, Sóc vương gia đã sớm rời phủ ra ngoài rồi, không rõ ngày về.
Không ia biết hắn đi đâu, đương nhiên đi cùng hắn còn có vị Mặc tiểu đại phu kia.
Vũ Văn Húc chỉ có thể cưỡi ngựa trở về.
Người biểu ca ngày của hắn quanh năm suốt tháng vẫn luôn là ở bên ngoài.
Hắn nếu có thể ở được trong kinh một tháng đã là chuyện tốt rồi.
Nhưng không, hắn luôn hành tung bất định, cho dù là muốn tìm, cũng là tìm không được.
Cho nên lúc Vũ Văn Húc trở về, vẻ mặt cũng là mặt xám mày tro.
“Làm sao vậy, không có mời được người đến?”
Đại quận chúa vừa thấy đệ đệ như vậy, liền biết hắn là không có mời được người đến, người này thật sự là khó mời như thế sao? Chỉ là nếu người đã ở Sóc vương phủ, hẳn là không khó mời như vậy mới đúng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
