Tuy rằng nói khôi phục chậm một ít, nhưng là từng ngày vẫn đang không ngừng tốt lên.
“Đi thôi, tỷ nhi, chúng ta trở về đi, bên ngoài đang nổi gió rồi." Hà ma ma bế Thẩm Thanh Từ lên, đem nàng ôm vào trong phòng.
Ở trong phòng không khí ấm áp, mặt đất cũng được lau dọn tinh tế đến không sót một giọt nước, cũng không có mùi gì kỳ lạ.
Hà ma ma từng nói.
Tỷ nhi nhà ta có khứu giác cực linh, nàng có thể ngửi ra được rất nhiều hương vị, cho nên quần áo của người bên cạnh không thể sử dụng hương phấn thơm.
Nếu có liền phải thay quần áo.
Bà sợ những mùi hương đó làm Thẩm Thanh Từ không thoải mái.
Ngày trước khi còn nhỏ tiểu thư đã mất của bà cũng là như vậy.
Mười ngón tay nhỏ bé trắng trắng nộn nộn để ở bên ngoài, tựa như ngó sen trắng ngần thanh khiết.
Cho dù là đang nóng giận đến mấy, chỉ cần nhìn thấy nàng thì cũng tan thành mây khói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

