“Lão phu nhân hảo,” Vũ Văn Húc cùng Tống Minh Giang hai người tiến lên đồng thời hành lễ, đương nhiên cũng là lễ nghĩa mười phần, đúng là tiêu chuẩn lễ tiết của quý công tử trong kinh.
“Tại hạ Tuấn Vương phủ, Vũ Văn Húc.”
Không phải nói Thẩm lão phu nhân già rồi, vẫn tựa lang tựa hổ, không biết xấu hổ nghĩ tới nam tử trẻ tuổi, không đúng, bọn họ vẫn chưa phải là nam tử trẻ tuổi, bọn họ còn chưa tính là thực sự trưởng thành.
Chỉ là, trong lòng bà ta đang đánh cái chủ ý gì, kỳ thật ở đây ai cũng đều rõ ràng cả.
Bất quá chính là bà ta thật sự vọng tưởng quá nhiều, không đề cập đến cái khác, liền chỉ nhìn gia thế hiện tại của Thẩm gia, thật sự còn chưa vào mắt người của Tuấn vương phủ chứ nói gì đến nhập thân.
Thẩm lão phu nhân vừa nghe bọn họ tự báo danh hào, trong lòng cũng không khỏi cả kinh, “Nguyên lai Tuấn tiểu vương gia cùng Tống công tử, không biết hai vị hôm nay……”
Thẩn lão phu nhân cố làm thanh âm của chính mình có vẻ uy nghiêm một ít, nhưng là bộ dáng lấy lòng trong ánh mắt bà ta lại rõ ràng đến không thể che dấu được.
“Bà bác,” Thẩm Văn Hạo không kiên nhẫn đánh gãy lời nói của Thẩm lão phu nhân, hắn trầm hạ mặt, thanh âm cũng là có tí tức giận.
“Bà bác, nghe nói hôm nay bà bác mang theo A Ngưng lại đây, không biết hiện tại có thể hay không để muội muội quay về cùng tôn nhi, nhà ta A Ngưng còn nhỏ, nàng không rời xa người bên cạnh được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)