Tôn lão thái bị nàng chạy đến hoa cả mắt, lại liếc nhìn Chúc Liên và Chúc Anh ủ rũ bên cạnh, nghi ngờ Chúc Huyên đã hút cạn tinh khí của hai tỷ muội.
Bà bèn nói: “Huyên tỷ nhi, ra ngoài chơi đi. Chẳng qua chỉ là cho ngươi đi học thôi, có gì mà vui đến thế? Dù ngươi có học ra hoa đi nữa thì cũng làm nên được tiền đồ gì? Cùng lắm thì biết chữ, sau này gả chồng cũng chẳng phải hoàn toàn vô dụng.”
Chúc Huyên chẳng thèm để ý lời hạ thấp của Tôn lão thái, vẫn ngồi xổm nhặt rau, đáp:
“Con không ra ngoài chơi đâu, con ở nhà giúp bà làm việc. Đợi con đi học rồi thì trong nhà sẽ không giúp được nhiều nữa.”
“Ngươi nghĩ hay thật đấy. Đi học rồi là định phủi tay làm tú tài, việc nhà không đụng vào nữa à? Đi học trước thì không thể cho gà ăn sao? Tan học về không thể cắt cỏ cho lợn à? Tay còn chưa cầm bút đã thấy mình quý giá rồi? Thế nên đi học thì có ích gì với loại nha đầu nghèo như ngươi? Học được chút chữ ấy lại chẳng đổi được tiền, còn làm chậm chuyện học thêu thùa. Vốn biết làm việc nhà, sau này cũng quên sạch. Đến lúc lấy chồng cái gì cũng không biết, mẹ chồng tương lai của ngươi chưa chắc đã tốt tính như ta đâu, mặc cho ngươi thích cãi là cãi.”
Tôn lão thái không châm chọc Chúc Huyên vài câu thì thật sự thấy không thoải mái.
Chúc Huyên nghe mà đau đầu. Nàng biết đó là bản tính của bà, nhưng ngày nào cũng phải nghe những lời ấy bên tai thì thật sự chịu không nổi. Cũng may Chúc lão đầu lên tiếng ngăn lại:
“Được rồi, đừng nói nữa. Tự dưng cứ mong con bé sau này gặp mẹ chồng ác. Chính mình chưa từng chịu khổ vì mẹ chồng, lại mong người khác phải chịu cái khổ ấy.”
Khó khăn lắm mới chủ động giúp làm việc nhà một lần, vậy mà bị bà nội châm chọc đến ngồi cũng chẳng yên. Nhưng trước đó Chúc Huyên đã làm bộ hiểu chuyện, nói muốn giúp việc nhà, giờ bỏ ra ngoài thì lại không hay.
May đúng lúc ấy cha nàng đến cứu nguy. Chúc Minh đứng ngoài cửa gọi: “Huyên nhi, ra đây với cha.”
Chúc Huyên vội vàng bỏ đồ xuống, tung tăng đi theo cha.
Chúc Minh dẫn nàng đến chiếc án thư cạnh cửa sổ trong phòng mình, nói:
“Huyên nhi, con lớn rồi. Qua sinh nhật là phải lên trấn học vỡ lòng. Mùng một tháng Tám cha sẽ đưa con đi, sau đó con phải tự đi quãng đường hai dặm ấy, mặc kệ gió mưa hay tuyết rơi. Tuy học vỡ lòng không cần học phí, nhưng tiền giấy, tiền bút, tiền nến đều là tiền cả. Nếu con đã đi học thì cha sẽ đối xử với con như Đường ca, những khoản nên tiêu cho việc học tuyệt đối sẽ không thiếu. Ba năm này Đường ca có gì thì con cũng có.”
Chúc Huyên nửa hiểu nửa không gật đầu.
Chúc Minh trải giấy, mài mực rồi viết xuống hai chữ “Chúc Huyên", nói:
“Đã đi học thì trước hết phải biết viết tên mình. Lại đây, viết theo cha một lần.”
Chúc Huyên cầm lấy bút, loẹt xoẹt vẽ theo nét trên giấy của Chúc Minh, chữ viết như bùa vẽ quỷ. Chúc Minh lại khen:
“Không tệ, biết y theo bầu mà vẽ gáo. Xem ra sau này học vẽ với cha cũng có chút thiên phú.”
“Con có thể học vẽ với cha sao?” Chúc Huyên ngẩng đầu hỏi.
Thần sắc Chúc Minh thoáng hiện nét buồn:
“Chắc chắn là không được. Cha tự mình học vẽ thì thôi, nhưng cha đã ngoài 30, nếu chỉ dựa vào vẽ tranh nuôi sống cả nhà thì sớm muộn gì cũng để các con chết đói. Cha tự mình còn chẳng sống nổi bằng nghề vẽ, lấy đâu ra bản lĩnh dạy các con? Bản thân cha học đã ăn không ít trận đòn. Nếu còn kéo các con học theo, chẳng phải sẽ bị ông bà nội các con mắng chết sao?”
Trước đây Chúc Minh từng nghĩ đến việc để Chúc Đường học vẽ cùng mình, kết quả bị Chúc lão đầu mắng:
“Ngươi muốn dựa vào cái nghề này đi ăn xin thì mặc ngươi, nhưng đừng hòng kéo cháu ta theo! Bao giờ chính ngươi gây dựng được danh tiếng rồi hãy nghĩ đến chuyện lập môn phái hội họa!”
Mà Chúc Đường quả thật chẳng có thiên phú vẽ tranh. Không chỉ học chữ không ngồi yên được, học vẽ còn càng không ngồi yên nổi.
Chúc Liên cũng chẳng hứng thú với hội họa. Nàng thích theo mẹ học thêu thùa, dệt vải hơn. Thế nên Chúc Minh chưa từng thử để Chúc Liên học vẽ theo mình. Bản thân con bé đã đi trên “đường ngay”, mà con đường dành cho nữ tử vốn dĩ đã hẹp.
Gia đình cũng chẳng có điều kiện nuôi một cô con gái thành tài nữ. Ông mù quáng kéo con đi đường vòng, đến lúc lại làm lỡ dở cả đời nó.
Đến Chúc Huyên...
Ánh mắt Chúc Minh bỗng sáng lên. Ông cúi đầu nhìn con gái: “Con muốn học vẽ với cha à?”
Chúc Huyên gật đầu rồi lại lắc đầu, nói:
“Kiểu học bài bản như ở học đường thì thôi, cha cũng chẳng có thời gian dạy, con cũng không kiên nhẫn học chăm như thế. Nhưng nếu cha tiện tay dạy con vài nét thì cũng được.”
“Được, lúc nào rảnh cha sẽ tiện tay dạy con vài nét.” Chúc Minh vốn cũng chẳng trông mong Chúc Huyên trở thành thiên tài hội họa gì, thấy con chỉ hứng thú vừa phải thì ngược lại càng yên tâm.
“Có điều bây giờ con phải học viết tên mình trước đã.”
Chúc Minh cầm bàn tay nhỏ của Chúc Huyên, từng nét từng nét luyện viết. Sau vài lần được dẫn, Chúc Huyên đã biết cầm bút, cũng nhớ được thứ tự nét và hình dáng tên mình, nhưng chữ viết vẫn mềm oặt như bùa vẽ quỷ.
Chúc Huyên không chịu thua, tiếp tục từng nét từng nét vẽ theo tên mình, nhưng vẫn không điều khiển nổi ngòi bút. Thấy nàng sốt ruột đến mức trán rịn mồ hôi, Chúc Minh bật cười: “Bảo con học chữ từ chính tên mình đã là học vượt rồi, mới vạch được vài nét mà đã muốn luyện thành Vương Hi Chi à?”
Chúc Huyên ngẩng đầu nhìn ông, đặt bút xuống, có chút ngượng ngùng.
“Cha, cha từng hối hận chưa?” Nàng đột nhiên hỏi.
“Hối hận chuyện gì?” Chúc Minh thấy khó hiểu.
“Học vẽ. Năm đó ông bà nội đều không đồng ý cha học, nhưng đến tận bây giờ cha vẫn không chịu từ bỏ. Dù rằng...” Chúc Huyên lén liếc cha một cái, trong lòng sợ ông nổi giận, nhưng vẫn cắn răng nói ra lời khó nghe: “Dù rằng... học rồi cũng chẳng có ích gì. Nếu năm ấy cha đã biết sẽ thành ra thế này thì cha còn bất chấp ông bà nội phản đối, một lòng học vẽ nữa không?”
Chúc Minh không giận. Trẻ con nói năng không kiêng dè thì có là gì, sao bằng hiện thực tàn khốc ông từng trải qua.
Năm ấy bị vị hòa thượng già mê hoặc mà mê mẩn hội họa, từ đó một lòng với bút mực. Học vẽ ở quê, làm họa tượng, vẽ tranh môn thần hay tiên nữ cũng đủ nuôi sống gia đình, nhưng ông không cam lòng.
Để không bị ngăn cản, ông cưới vợ sinh con, có Chúc Đường rồi liền yên tâm rời nhà, bỏ mặc trách nhiệm với vợ con, chẳng phải một người chồng tốt, người cha tốt.
Rõ ràng biết cha mẹ đã mất ba người con trai, mình là con trai độc nhất thì càng phải “cha mẹ còn sống, con không nên đi xa”, ở bên phụng dưỡng song thân, vậy mà vẫn khăng khăng rời quê, chỉ vì giấc mộng nực cười của bản thân, quả thật chẳng xứng làm con.
Nhưng đến Ứng Thiên rồi thì sao?
Ông không có danh sư, xuất thân bình thường, gia tộc cũng chẳng phải nhiều đời làm họa sĩ, phong cách vẽ lại không phải kiểu phú quý được người đời ưa chuộng.
Ở Ứng Thiên, ông chẳng là gì cả. Học được một thân họa kỹ cũng chỉ có thể vẽ tranh minh họa cho tiểu thuyết phố phường. Lúc túng quẫn, thậm chí còn phải đem tài vẽ nhân vật mà mình khổ luyện đi vẽ tranh xuân cung để đổi tiền nuôi gia đình, mua thuốc màu.
“Cho dù biết trước sẽ có ngày hôm nay, cha cũng không hối hận vì đã học vẽ. Cha biết người như cha luôn thích mơ mộng hão huyền. Người như cha đáng lẽ phải đi cày ruộng, hoặc học một nghề, hoặc dùi mài kinh sử chờ ngày khoa cử. Thế mà cha lại mơ đi học vẽ. Khi học vẽ, cha chưa từng nghĩ đến chuyện công thành danh toại, chỉ đơn giản là thích. Vì sao cha nhất định phải giống người khác? Vì sao nhất định phải có thành tựu?”
“Những người thi khoa cử nhiều lần không đỗ, lẽ nào sẽ hối hận vì từng học Tứ thư Ngũ kinh sao? Những thương nhân làm ăn thất bại, lẽ nào sẽ hối hận vì từng kinh thương? Những nam nhi muốn lập công danh, xông pha chiến trường, cuối cùng xương cốt chẳng còn, lẽ nào họ sẽ hối hận?”
“Có thành tựu hay không, quyết định mình đưa ra có thành công hay không, vốn dĩ chỉ là chuyện ngẫu nhiên và may mắn. Đa số chúng ta đều không phải người may mắn. Một khi đã chọn con đường của mình thì phải bước tiếp cho tốt, ván cờ đã hạ thì không rút lại.”
Chúc Minh tự nói đến mức lòng mình cũng trĩu xuống. Chúc Huyên cúi đầu, như có điều suy ngẫm. Rồi nàng nghe Chúc Minh nói:
“Huyên nhi, đừng nghĩ nhiều chuyện xa xôi nữa. Chúng ta cứ làm tốt việc trước mắt đã. Nào, tiếp tục luyện chữ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

