Sáng hôm sau.
Lũ trẻ dậy từ rất sớm, xúng xính trong những bộ quần áo mới mà Vân Chiêu mua cho. Các bậc phụ huynh dẫn bọn trẻ tập trung tại tầng một tiểu khu, gương mặt đứa nào đứa nấy đều rạng ngời vẻ phấn khởi và mong chờ.
Vân Chiêu cũng đã chuẩn bị tươm tất. Cô diện một bộ đồ thể thao màu xanh nhạt năng động, dắt tay Hạ Bình Bình và Hạ An An ra cửa.
Ngôi trường nằm ở Phố Tây Nhị thuộc khu ngoại thành, cách Phố Đông Tam khá xa, đi bộ mất khoảng 40 phút. Tuy nhiên, Vân Chiêu không có ý định cho bọn trẻ đi xe buýt. Ở thời mạt thế, thể lực là vốn quý nhất vì bất trắc có thể xảy ra bất cứ lúc nào, đi bộ đi học cũng là một cách rèn luyện sức bền hiệu quả. Cô đã tìm hiểu kỹ, an ninh trong căn cứ rất tốt, đâu đâu cũng có đội tuần tra nên việc bọn trẻ rủ nhau đi học nhóm hoàn toàn có thể yên tâm.
Vân Chiêu cùng dì Triệu và mọi người đưa lũ trẻ đến tận cổng trường. Vì phải vội vã đến Bộ Tác chiến báo danh, cô nhanh chóng ghé qua phòng tài vụ đóng phí, dặn dò các nhà vài câu rồi đi trước một bước.
Vân Chiêu bắt xe buýt vào nội thành, sau đó đi bộ một quãng đến tòa nhà Bộ Tác chiến. Đây là lần thứ ba cô đặt chân đến nơi này, nhưng cảm giác có chút khác biệt so với hai lần trước.
Vừa tiến lại gần cổng gác tầng một, cô đã thấy bốn người Lính gác vận đồ tác chiến màu đen — ba nam một nữ — đứng xếp thành một hàng chỉnh tề. Họ vừa vỗ tay một cách đầy "ấu trĩ", vừa đồng thanh hô vang đầy khí thế:
"Hoan nghênh hoan nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh!"
Vân Chiêu: "..."
Không chỉ riêng cô, ngay cả những Lính gác đang trực ban gần đó cũng lộ vẻ mặt "không còn lời nào để nói". Duy chỉ có Tiểu Thanh Điểu là tỏ ra cực kỳ hứng thú. Nó nghiêng đầu đánh giá bốn người kia, hiếm hoi lắm mới thấy nó không mở miệng mắng người.
"Hoan nghênh hoan nghênh... nhiệt liệt... hoan nghênh..." Tiếng hô nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Vị Dẫn đường trước mặt vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn họ bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng, gương mặt không chút biểu cảm. Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo đến cực điểm, thật sự không tài nào diễn tiếp được nữa.
Tống Lương vốn dĩ bị ba người kia ép uổng gia nhập, anh là người đầu tiên buông tay, gượng cười chào hỏi: "Chào cô, Dẫn đường Vân. Tôi là Tống Lương của đội Linh. Còn đây là ba đồng đội: Thỏ Tử, Đoạn Tích và Đào Hạo Hạo..."
Tống Lương lần lượt giới thiệu từng người. Vân Chiêu biết rõ đây chính là những đồng đội tương lai của mình, nhưng bảo cô vỗ tay hùa theo cái trò này thì... cô thực sự làm không nổi.
Thấy mọi người đã trở lại trạng thái bình thường, cô nhẹ giọng đáp: "Chào mọi người, tôi là Vân Chiêu."
Thỏ Tử đang tò mò nhìn chằm chằm vào Tiểu Thanh Điểu. Hóa ra Thanh Loan trông như thế này, nó thật sự có hai hình thái sao? Thế tại sao Hỏa Phượng của đội trưởng lại không có nhỉ?
"Dẫn đường Vân, tôi có thể sờ nó một chút được không?" Thỏ Tử sán lại gần hỏi.
Tiểu Thanh Điểu thấy họ không vỗ tay nữa, lập tức khôi phục lại vẻ ngạo kiều thường ngày, trưng ra bộ mặt "thử chạm vào ta xem" đầy thách thức. Vân Chiêu khéo léo từ chối: "Nó không thích người lạ chạm vào đâu."
Thỏ Tử cũng không giận, hỏi tiếp: "Thế nó tên là gì?"
Vân Chiêu đáp: "Chim Xanh Nhỏ”
Thỏ Tử: "..." Đặt tên tùy hứng thế sao?
Vân Chiêu suy nghĩ một chút, rồi bổ sung thêm: "Nó còn một cái tên nữa."
"Tên gì thế?" Đào Hạo Hạo cũng tò mò ghé đầu vào.
Vân Chiêu thản nhiên: "Chim Xanh Lớn”
Đào Hạo Hạo: "..."
Vân Chiêu còn cố ý nhấn mạnh: "Để tiện phân biệt ấy mà."
Tống Lương cạn lời ngước nhìn trời. Hay lắm, bọn họ vừa làm thành viên mới đứng hình một lần, cô ấy liền đáp lễ lại ngay hai lần. Là cố ý đúng không?
"Bộ trưởng Đoạn và đội trưởng đang họp trên lầu, Dẫn đường Vân, để chúng tôi đưa cô vào trước." Tống Lương lên tiếng phá tan bầu không khí kỳ quặc. May mà trong đội vẫn còn một người bình thường như anh.
Tống Lương đi trước dẫn đường, cả nhóm cùng bước vào thang máy. Qua vài câu tán gẫu, khoảng cách giữa mọi người dường như đã thu hẹp lại đôi chút.
Thỏ Tử nhiệt tình mời mọc: "Để chào mừng thành viên mới, đội trưởng đã chuẩn bị một bữa tiệc bò nướng tối nay, lát nữa họp xong chúng ta cùng qua đó nhé."
Thỏ Tử vô cùng phấn khởi khi đội ngũ có thêm một thành viên nữ. Dẫn đường tuy yếu ớt, nhưng chẳng sao cả, có đội trưởng ở đây nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cô ấy.
Chẳng đợi Vân Chiêu kịp đồng ý, Thỏ Tử đã liến thoắng sang chuyện khác: "Dẫn đường Vân, cô bao nhiêu tuổi rồi?" Cô nàng thầm mong đồng đội mới nhỏ tuổi hơn mình, để mình không còn là người "em út" của đội nữa.
Vân Chiêu chọn cách nói thật: "Tôi chừng mười chín tuổi."
Lúc được các chú nhặt về, cô không hề có ký ức gì trước đó, cũng chẳng nhớ nổi tuổi tác của mình. Các chú bèn lấy ngày nhặt được cô làm ngày sinh nhật, còn tuổi tác thì chỉ có thể ước tính dựa trên vẻ ngoài.
"Chừng mười chín?" Mọi người đều ngẩn ra.
Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra.
Ngay phía ngoài, Bộ trưởng Bộ Năng lực đặc biệt Bạch Mặc vừa bước ra từ một thang máy khác. Nghe thấy tiếng động, ông quay đầu lại và tình cờ nhìn thấy Vân Chiêu bên trong.
Bộ trưởng Bạch vẫy tay: "Tới đúng lúc lắm, đi theo ta trước đã."
Tiểu đội của Giang Mục dường như đã gặp chuyện không lành. Tứ đại căn cứ đang tổ chức một cuộc họp trực tuyến khẩn cấp. Bộ trưởng Đoạn bận túi bụi không dời chân đi được, nên đã gọi điện nhờ Bộ trưởng Bạch hỗ trợ.
Trong căn cứ, mọi Dẫn đường đều thuộc quyền quản lý của Bộ Năng lực đặc biệt. Trước đây Bộ Tác chiến chưa từng có Dẫn đường riêng, nên việc kiểm tra năng lực cho một Dẫn đường cấp S chỉ có thể do đích thân Bộ trưởng Bạch ra tay.
Tuy nhiên, đây là một Dẫn đường cấp S - một cấp bậc hoàn toàn mới.
Về phân cấp Dẫn đường vốn có những quy định rất khắt khe. Không giống như Lính gác, trước đây Dẫn đường chỉ chia làm ba bậc: cao nhất là A và thấp nhất là C. Quy trình kiểm tra cấp bậc thường gồm hai bước: Đầu tiên là đo cường độ tinh thần lực, sau đó sẽ do một Dẫn đường cấp cao tiến vào thế giới tinh thần của họ để đưa ra phán quyết cuối cùng.
Bộ trưởng Bạch không muốn mạo hiểm thử nghiệm bừa bãi. Ông dự định dùng phương pháp khác để tìm hiểu tường tận năng lực của cô.
Vân Chiêu không hỏi gì thêm, chỉ khẽ gật đầu: "Vậy làm phiền Bộ trưởng Bạch." Cô quay đầu chào bốn người đồng đội mới quen rồi theo chân Bộ trưởng Bạch bước vào một thang máy khác.
Không gian trong thang máy khép kín. Ngoài Bộ trưởng Bạch và Vân Chiêu còn có một nhân viên thuộc Bộ Năng lực đặc biệt đi cùng.
Bộ trưởng Bạch thuận miệng hỏi: "Cháu hiểu biết bao nhiêu về năng lực của Dẫn đường?"
Vân Chiêu lắc đầu: "Không hiểu biết lắm." Vì chưa từng tiếp xúc với các Dẫn đường khác, cô chẳng thể biết mình khác biệt với họ ở điểm nào.
Biết Vân Chiêu lớn lên ở trấn nhỏ vùng biên viễn, ít giao thiệp với bên ngoài nên Bộ trưởng Bạch cũng không lấy làm lạ trước câu trả lời của cô.
"Vậy để ta giải thích dần cho cháu hiểu." Bộ trưởng Bạch ôn tồn nói: "Năng lực của Dẫn đường chủ yếu thể hiện ở sức mạnh tinh thần lực thâm hậu. Một trong những khả năng cơ bản nhất là Cộng hưởng cảm xúc. Cháu có thể cảm nhận được tâm trạng của người khác, từ đó dùng tinh thần lực để tác động và trấn an họ, đặc biệt là đối với các Lính gác."
Vân Chiêu sực nhớ đến những sợi chỉ tinh thần của mình có thể nắm bắt được cảm xúc. Hóa ra, năng lực đó được gọi là Cộng hưởng cảm xúc.
"Tiếp đến là Khai thông tinh thần. Dẫn đường có thể tiến vào thế giới tinh thần của Lính gác, thấu thị nội tâm của họ và dùng năng lực để rửa sạch những vật chất đen đang gặm nhấm không gian đó."
Vân Chiêu khựng lại một chút. Rửa sạch? Chẳng phải là tinh lọc sao?
"Về phần những vật chất hắc ám được dọn dẹp ra đó, chúng rất khó xử lý nên thường được thu gom vào các bình chứa chuyên dụng. Ngoài một phần nhỏ được Viện Nghiên cứu giữ lại để tìm hiểu, số còn lại sẽ được vận chuyển ra ngoài căn cứ để giải phóng theo từng đợt, tránh để chúng tích tụ quá nhiều mà hình thành nên Khu Ô Nhiễm ngay trong căn cứ."
Bộ trưởng Bạch cười khổ: "Đây là chuyện bất khả kháng, vì hiện tại chúng ta vẫn chưa có cách nào tiêu hủy hoàn toàn loại vật chất bí ẩn này."
Vân Chiêu mím môi, không đáp lại.
Sợi chỉ tinh thần của cô có thể nuốt chửng vật chất hắc ám. Ở trấn cũ toàn là lính gác cấp thấp, Tiểu Thanh Điểu mỗi lần làm khai thông đều rất tùy hứng, chỉ cần vỗ cánh một cái là lũ vật chất hắc ám đã biến mất tăm. Cô cứ ngỡ đó là thao tác bình thường mà ai cũng làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)