Tạ Đồ vẫn ung dung tựa lưng vào ghế, xem như không thấy ánh mắt tò mò đến cháy bỏng của các đồng đội.
Bộ trưởng Đoạn vốn là một nhà lãnh đạo cực kỳ có năng lực và thủ đoạn. Bà hiểu rất rõ rằng, một Dẫn đường cấp S có thể giúp trình độ tác chiến tổng thể của đội Linh tăng vọt gấp mấy lần. Nếu chỉ giữ người nọ lại căn cứ để làm công tác thanh tẩy tinh thần thông thường thì đúng là đại tài tiểu dụng, lãng phí nhân tài.
Còn việc các lãnh đạo khác có đồng ý hay không, một khi đã thuyết phục được Bộ trưởng Đoạn, bà sẽ tự mình đứng ra "tranh luận" với họ. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là liệu vị Dẫn đường kia có sẵn lòng từ bỏ cuộc sống an ổn để dấn thân vào hiểm nguy ngoài căn cứ hay không...
Tạ Đồ trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi kéo ghế lại gần, thao tác trên máy tính của Bộ trưởng Đoạn để nhanh chóng điều tra thông tin cá nhân và địa chỉ cư trú của Vân Chiêu. Anh định sẽ đích thân tới đó một chuyến. Thế nhưng, hành động của Bộ trưởng Đoạn còn nhanh hơn anh một bước.
Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa hửng nắng.
Vân Chiêu mới ngủ dậy chưa lâu thì Bộ trưởng Đoạn đã đích thân phái xe tới đón. Cô cứ ngỡ có việc gì khẩn cấp nên đành một lần nữa quay lại tòa nhà Bộ Tác chiến ở nội thành. Nhưng lần này thì khác.
Họ không đi lên khu văn phòng phía trên mà ngồi thang máy đi thẳng xuống tầng hầm sâu thẳm. Sau khi ra khỏi thang máy và đi qua hai lớp cửa kim loại bảo mật nghiêm ngặt, Vân Chiêu theo chân nhân viên dẫn đường bước vào một không gian ngầm rộng lớn. Ánh đèn mờ ảo trên đỉnh đầu le lói, soi sáng những dãy bàn điều khiển kim loại khổng lồ.
Trên bàn điều khiển, đủ loại máy móc phức tạp và màn hình đang nhấp nháy ánh sáng. Có màn hình hiển thị hình ảnh giám sát thực tế từ bên ngoài, có màn hình lại đầy rẫy những số liệu và biểu đồ đang nhảy số liên tục.
Bộ trưởng Đoạn đứng hiên ngang trong bộ quân phục màu xanh biển gọn gàng trước một tấm màn hình lớn, mắt không rời biểu đồ số liệu phía trước. Thấy Vân Chiêu vào, bà ngoái đầu lại vẫy tay ra hiệu: "Lại đây xem thử đi."
Vân Chiêu khẽ gật đầu, rảo bước đến.
Vài nhân viên công tác ngồi trước máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình đầy bận rộn. Không gian chỉ vang lên tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng kêu tít tít từ các loại máy móc.
Bộ trưởng Đoạn giữ giọng thản nhiên nói với cô: "Đây là Trung tâm Chỉ huy Tác chiến của căn cứ, bao gồm tổ xử lý tình báo và nhóm phân tích khu vực ô nhiễm."
"Thời buổi mạt thế này, đâu đâu cũng là hiểm họa." Bà tiếp tục: "Căn cứ có thể cung cấp sự che chở nhất thời, nhưng nếu muốn thực sự xoay chuyển cục diện, giành lấy sự bình yên vĩnh viễn, cách duy nhất là phải tiêu diệt sạch các Khu Ô Nhiễm."
Vân Chiêu ngước mắt nhìn Bộ trưởng Đoạn, dường như cô đã lờ mờ đoán ra bà định nói gì.
Bộ trưởng Đoạn không vội đi thẳng vào vấn đề chính mà chỉ tay lên màn hình lớn giới thiệu: "Những điểm đỏ kia đại diện cho các Khu Ô Nhiễm nằm trong phạm vi giám sát của chúng ta. Vùng bóng mờ là khu vực mới bị khuếch tán trong vòng ba tháng trở lại đây. Còn những điểm xanh nhỏ là các tháp giám sát mà tứ đại căn cứ thiết lập khắp nơi, hay còn gọi là các trạm Tiền Tiêu."
"Những số liệu này cô cũng có thể thấy tại trung tâm chỉ huy của ba căn cứ lớn còn lại." Tín hiệu giám sát được tứ đại căn cứ cùng thiết lập, thông tin chia sẻ chung và cập nhật đồng bộ theo từng khu vực phụ trách.
Vân Chiêu chăm chú nghe rồi hỏi điều mình muốn biết nhất: "Vậy hiện tại bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu Khu Ô Nhiễm?"
Bộ trưởng Đoạn không giấu diếm: "Con số thay đổi mỗi ngày. Có khu bị tiêu diệt, có khu sáp nhập, hoặc có khu mới ra đời. Hiện tại chỉ tính riêng trong phạm vi giám sát đã lên tới hơn 300 khu."
"Sáp nhập sao?" Đây là lần đầu tiên Vân Chiêu nghe thấy thuật ngữ này.
"Đúng vậy." Bộ trưởng Đoạn giải thích: "Hai Khu Ô Nhiễm ở gần nhau, sau một thời gian khuếch tán sẽ giao thoa và dần sáp nhập thành một khu lớn hơn. Loại khu sáp nhập này cực kỳ nguy hiểm vì từ trường xung quanh bị nhiễu loạn, chúng ta không thể nắm bắt được tình hình bên trong và cũng không dám cử người vào thám thính."
Trong thang đo của tứ đại căn cứ, độ nguy hiểm được chia từ 1 đến 5 sao. Những vùng sáp nhập thường bị liệt vào mức 5 sao - mức nguy hiểm nhất.
Ba Khu Ô Nhiễm 4 sao đó được tiêu diệt bởi đội ngũ do ba Lính gác cấp S dẫn dắt.
Lính gác cấp S của căn cứ Thự Quang là Tạ Đồ.
Lính gác cấp S của căn cứ Lê Minh là Giang Mục.
Và lính gác cấp S của căn cứ Thần Hi là Phục Yến.
Giọng Bộ trưởng Đoạn trở nên vô cùng trầm trọng: "Thời gian đầu, tỉ lệ thương vong của lính gác cao đến mức kinh người, lên tới 60%. Hiện tại, ngoại trừ đội Linh, các đội khác đều phải đi theo nhóm hai đội phối hợp mới dám thi hành nhiệm vụ."
Để bồi dưỡng được một lính gác cấp A ưu tú là điều không hề dễ dàng. Mỗi khi có một chiến sĩ hy sinh đều là nỗi đau mà căn cứ khó lòng gánh nổi.
"Nhưng chúng ta bắt buộc phải tiến vào Khu Ô Nhiễm. Những năm đầu khi Thời đại Đen tối mới kết thúc, chúng ta hoàn toàn mù tịt về tình hình bên ngoài." Bộ trưởng Đoạn tiếp tục: "Hồi đó, ngay cả việc phát điện thế nào cũng phải tra cứu tài liệu, nhân tài nghiên cứu thì đứt đoạn, tài nguyên khan hiếm, văn minh thụt lùi, mọi thứ đều phải xây dựng lại từ con số không..."
Hầu hết các trang thiết bị tiện nghi mà căn cứ đang sở hữu hiện nay đều thu thập được từ bên trong các Khu Ô Nhiễm. Chẳng hạn như giống gà và hạt giống thực vật từ căn cứ Hi Vọng mang ra; hệ thống phóng vệ tinh giám sát; hay vật liệu chế tạo đồ tác chiến của lính gác, các loại máy móc tại trung tâm chỉ huy này, và cả giống khoai lang biến đổi gen mà căn cứ vừa trồng thành công.
Nếu không có những lính gác chấp nhận mạo hiểm tính mạng dấn thân vào Khu Ô Nhiễm để mang về những thành tựu khoa học kỹ thuật đó, bốn đại căn cứ đã không thể phát triển đến quy mô như hiện tại chỉ trong vòng mười mấy năm ngắn ngủi.
"Trong lòng mỗi người đều rực cháy một niềm tin, rằng sớm muộn gì cũng sẽ có ngày chúng ta tiêu diệt sạch các Khu Ô Nhiễm, khôi phục lại thời kỳ thái bình thịnh thế!" Ánh mắt Bộ trưởng Đoạn dừng lại trên gương mặt cô, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Vì vậy, Vân Chiêu... nhân loại cần đến cô."
"Thay mặt căn cứ Thự Quang, tôi trịnh trọng mời cô gia nhập đội Linh thuộc Bộ Tác chiến."
Cái thái độ lảng tránh, bất cần đời của Tạ Đồ không làm người ta phật lòng đến chết đã là may mắn lắm rồi, nên Bộ trưởng Đoạn đành phải đích thân ra mặt. Có một Dẫn đường cấp S, biết đâu trong tương lai có thể hợp nhất ba đội lính gác cấp S để thử tiến vào Khu Ô Nhiễm 5 sao, vén bức màn sự thật đằng sau thảm họa này.
Vân Chiêu sững sờ: "Gia nhập Bộ Tác chiến sao?"
Những thông tin dồn dập này tạo thành một cú sốc mạnh mẽ trong lòng cô, tựa như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ yên ả, làm dấy lên những đợt sóng cuộn trào không ngớt.
Thế giới này luôn có những con người lặng lẽ gánh vác sứ mệnh tiến về phía trước. Họ chẳng màng sinh tử, can trường dấn thân vào những Khu Ô Nhiễm đầy rẫy hiểm nguy và những điều không tưởng.
Mỗi thời đại đều có những người hùng của riêng mình.
Dù là bức tượng thiếu nữ trên quảng trường – biểu tượng cho hy vọng và lòng quả cảm, hay những người lính gác can trường bất khuất của các căn cứ hiện nay.
Khu Ô Nhiễm tựa như một bóng ma khổng lồ đang bao phủ lấy tương lai của nhân loại. Ngày nào nó chưa biến mất, nhân loại sẽ chẳng bao giờ có được bình yên.
Không một ai có thể đứng ngoài cuộc chiến này.
Thấy Vân Chiêu im lặng hồi lâu không đáp, Bộ trưởng Đoạn cứ ngỡ cô đang tìm lý do để khước từ.
"Gia nhập Bộ Tác chiến đồng nghĩa với việc tính mạng luôn bị đe dọa bất cứ lúc nào. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ không ép buộc mà hoàn toàn tôn trọng nguyện vọng cá nhân của cô."
Dẫn đường vốn không có khả năng tự bảo vệ mình. Họ vốn đang hưởng thụ phúc lợi cực cao, có thể sống nhàn hạ trong căn cứ an toàn, lẽ nào lại cam lòng dấn thân vào nơi hiểm địa. Bộ trưởng Đoạn thầm nghĩ mình đã có câu trả lời.
Thế nhưng Vân Chiêu lại lắc đầu, ý cô không phải vậy.
Sau một hồi trầm mặc, cô mới chậm rãi cất lời: "Tôi có thể tìm hiểu một chút về... Khu Ô Nhiễm số 6 trước được không?"
…
"Sao rồi? Người đã ra chưa?"
"Liệu cô ấy có đồng ý không nhỉ?"
"Bộ trưởng Đoạn ra tay nhanh thật, làm đội trưởng đến tận nơi mà phải vác mặt không về."
Dưới tầng một, một đám lính gác đang vây quanh lối vào thang máy dẫn tới Trung tâm Chỉ huy, hết thảy đều dáo dác ngóng trông.
Đào Hạo Hạo lên tiếng: "Tôi vừa đánh cược với đội trưởng 300 điểm tích lũy, chắc chắn vị Dẫn đường kia sẽ từ chối."
Thỏ Tử chớp chớp mắt: "Tôi cũng đặt cửa 300 điểm."
Đoạn Tích đắc ý dào dạt: "Tôi hẳn 500!"
Riêng Tống Lương có chút phân vân: "Nhưng nhìn thái độ của đội trưởng, dường như anh ấy chắc chắn rằng cô ấy sẽ đồng ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)