Mà đầu óc Tề Vũ hiện giờ lại cứ ong ong lên, hắn thật không hiểu mình đã hãm hại Trình Lực cái gì?
"Vân cô nương!" Trình Lực đi đến trước mặt Vân Lạc Phong, cúc cung tận tụy như một chú chó trung thành: "Không biết biểu hiện vừa rồi của tại hạ thế nào?"
Vân Lạc Phong cong môi mỉm cười: "Hắn ta nói cũng đâu có sai. Lúc đầu không phải ngươi cũng muốn liên kết với Tử Nguyệt Quốc đối phó bọn ta đó sao?"
Trán Trình Lực ứa mồ hôi lạnh, hắn đưa tay lên lau một cái, ai ngờ càng lau thì mồ hôi lại đổ càng nhiều. Sắc mặt Trình Lực trắng bệch, cố cười gượng hai tiếng: "Khi đó là do ta bị Tử Nguyệt Quốc mê hoặc đầu óc, xin Vân cô nương đại nhân đừng chấp kẻ tiểu nhân, tha cho ta một lần!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


