Âu Lôi nhìn Bạch Linh ôm chặt Vân Lạc Phong, sát ý trong mắt càng dày hơn: "Một đứa con hoang mà thôi, cũng đáng cho muội quý trọng đến vậy?"
Bạch Linh siết chặt nắm đấm, ngực trào sôi lửa giận, bà lạnh lùng xoay lại nhìn Âu Lôi: "Ta là con dâu do Vân gia dùng đủ tam thư lục lễ cưới về, nó là đứa con gái ta danh chính ngôn thuận sinh ra, ở đâu ra con hoang như ngươi nói hả?"
"Hảo sư muội của ta, muội đừng quên, sư phụ đã chết, ta là sư huynh của muội, ta không đồng ý cho muội lấy gã đàn ông kia, thì nó chỉ là một đứa con hoang mà thôi."
Bạch Linh phì cười, nụ cười đầy giễu cợt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)