Cố Tam nhận lấy lệnh bài, vâng mệnh rồi lập tức ra ngoài sang nhà bên cạnh tìm người.
Lúc này, Lâm Hi đang bận rộn với mớ bột khoai lang của mình thì đột nhiên, Cố Tam từ đâu trèo lên cành đào sát tường rào rồi nhảy vào sân.
Vừa rồi đứng ở cửa, nàng có thấy thôn trưởng dẫn theo cả sai dịch vào nhà bên cạnh, đang lúc còn thắc mắc không biết đã xảy ra chuyện gì thì Cố Tam đã tìm đến. Hắn cũng không nói nhiều, chỉ dặn nàng hai câu: "Cô nương không cần sợ hãi, cũng đừng lo lắng", rồi gọi nàng đi cùng.
Trong lòng Lâm Hi bỗng dấy lên một cảm giác bất an.
Vừa bước vào nhà, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng. Nàng ngơ ngác nhìn quanh, rồi đột nhiên nhận ra Trương thúc cũng có mặt ở đó.
"Trương thúc, sao thúc lại ở đây ạ?..." Lâm Hi kinh ngạc hỏi, lẽ nào chuyện này có liên quan đến mình?
"Lâm nha đầu." Trương thúc gật đầu rồi nói với nàng:
"Tổ mẫu của tên Liễu Tam đang bị giam trong ngục ấy, đã thay mặt cháu trai đến huyện nha kiện cháu thông gian với người khác và bị hắn ta bắt gặp. Bà ta nói rằng hai người đã vu cáo ngược lại cho Liễu Tam tội trộm cắp để tống hắn ta vào ngục. Vì vậy, quan huyện đã lệnh cho chúng ta đến đây truyền cháu ra công đường để thẩm vấn."
Nói xong, ông ta nghiêm mặt cau mày nhìn nàng: "Cháu là người thế nào Trương thúc biết rõ, dĩ nhiên là ta không tin, cho nên ta mới phải đích thân đến đây một chuyến."
Lâm Hi cười lạnh một tiếng, lòng phiền muộn tột cùng, đoạn nàng quay người nhìn Cố Hoài Huyền đang ngồi trên ghế rồi hỏi: "Cố công tử, tên vô lại đó không phải là đang vu khống ta và huynh đấy chứ?"
Cố Tam đang đứng hầu bên cạnh Cố Hoài Huyền bèn lẳng lặng gật đầu, Lâm cô nương ngài đã đoán đúng rồi đấy, đúng là như vậy.
Cố Hoài Huyền vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng lại ho liền mấy tiếng, đôi mắt đã nheo lại đầy nguy hiểm. Dù hắn mím môi không nói lời nào, nhưng Cố Tam biết rõ, chủ tử rõ ràng đã bị làm cho ghê tởm đến mức có chút tức giận rồi.
Lâm Hi trợn mắt đến mức suýt thì văng tục, nhưng nàng đã cố gắng kiềm chế lại rồi vội vàng giải thích:
"Trương thúc, không có chuyện đó đâu ạ, thúc đừng tin lời nói bậy bạ của tên tiểu nhân đó. Sự thật là tên vô lại đó thấy nhà ta không có trưởng bối nên nảy sinh ý đồ xấu, hết lần này đến lần khác quấy rối ta, thúc còn nhớ không, ta đã phải đến nhà thúc ở tạm mấy ngày đó."
"Thế rồi mấy hôm trước ta vừa về, tên vô lại này vẫn chứng nào tật nấy, nửa đêm định trèo tường vào nhà ta, nhưng ta đã dùng xích sắt mà thúc đưa để khóa chặt cổng sân, nên hắn ta không vào được."
"Không vào được, tên vô lại đó bèn định trèo tường, ai ngờ lại trèo nhầm sang tường nhà Cố công tử, thế là bị người của Cố công tử bắt quả tang. Hộ vệ của Cố công tử là người luyện võ nên đã cho hắn ta một trận rồi tống lên huyện nha."
Lâm Hi hít một hơi rồi nói tiếp: "Cố công tử thấy ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, lại không có cha mẹ làm chủ, nên hắn mới thương tình, vì nghĩ cho danh tiếng của ta nên mới lấy cớ rằng Liễu Tam trèo tường để trộm tiền nhà hắn rồi tống hắn ta vào ngục."
"Mà ba hôm trước, Liễu bà tử nhà tên đó còn đẩy ta xuống sông định dìm chết ta nữa. Chuyện này cả làng đều biết, thôn trưởng cũng rõ ạ."
Nói rồi, nàng nhìn về phía thôn trưởng. Thôn trưởng liền gật đầu lia lịa, xác nhận đúng là có chuyện này. Nói ra thì chuyện này cũng do ông ta xử lý không thỏa đáng mà thành, vì vậy ông ta không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.
"Ha~," Lâm Hi tức giận chửi thầm: "Không ngờ tên vô lại này bản tính không đổi, vậy mà còn dám vu khống người khác!" Nàng càng nói càng tức, càng nghĩ càng giận, hai tay nắm chặt thành quyền, chỉ hận không thể đánh cho hắn ta một trận mới hả giận.
Trương thúc nghe xong cũng tức giận không kém. Chuyện Liễu Tam quấy rối Lâm nha đầu ông ta vốn đã biết, ông ta còn từng cảnh cáo hắn ta. Không ngờ tên này to gan lớn mật, không những không hối cải mà còn làm tới, bây giờ lại còn bịa đặt sinh sự.
Thế nhưng, vấn đề nan giải bây giờ là, cho dù những lời Lâm nha đầu nói đều là sự thật, thì nàng vẫn là một cô nương chưa xuất giá. Nếu phải ra công đường thì danh tiếng của nàng chắc chắn sẽ bị tổn hại. Tuy lỗi không ở nàng, nhưng những lời đồn đại này thế nào cũng sẽ gây ảnh hưởng ít nhiều.
Tuy nhiên, bây giờ quan huyện đã muốn đích thân thẩm vấn, còn cho người đến tận nơi truyền gọi, xem ra chuyến đi đến huyện nha này là không thể tránh khỏi.
Lâm Hi lại chẳng sợ lời đồn đãi gì cả, dù sao thì cây ngay không sợ chết đứng, đi thì đi thôi.
Mặc dù sau này có thể sẽ không tránh khỏi bị người ta bàn tán sau lưng vài câu, nhưng nàng không sợ, miệng lưỡi thiên hạ, nàng chỉ cần sống ngay thẳng là được.
Hơn nữa, tên vô lại đó vu khống nàng thì thôi đi, đằng này còn lôi cả Cố công tử vào. Nàng thật sự muốn xem xem, Liễu Tam sẽ tự tìm đường chết như thế nào.
Sau khi dặn dò đệ muội, bảo Lâm Ngạn chăm sóc tốt cho Lâm Du, Lâm Hi liền cùng Trương thúc và mọi người lên đường đến huyện nha.
Thôn trưởng, với tư cách là một trong các nhân chứng, cũng đánh xe ngựa của nhà mình đi cùng.
Cố Tam và Liễu bổ đầu cưỡi khoái mã đi trước một bước, còn Trương thúc thì cưỡi ngựa của mình, chậm rãi đi theo sau xe ngựa của Lâm Hi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)