Cố Thanh Chanh nhìn bánh bao và bánh rau rừng tự dưng nhiều thêm trong bát, cô mở to mắt, theo phản xạ nhìn Lục Thời Yến.
Lục Thời Yến mím môi mỏng nói: “Dùng đũa chung gắp đó.”
Cố Thanh Chanh “a” một tiếng, cô không để ý chuyện này, dù sao hai người họ sắp đi đăng ký kết hôn, chuẩn bị cưới rồi, chuyện này cô thật sự không quan tâm.
Cố Thanh Chanh nói một tiếng cảm ơn.
Lục Thời Yến gật đầu, ánh mắt anh nhìn cô, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng không dành cho trẻ em tối hôm qua.
Anh nằm trên giường, cô ở dưới thân anh, anh hôn cô, hung hăng bắt nạt cô.
Lục Thời Yến cảm thấy mình mơ giấc mơ như vậy có hơi cầm thú.
Nhất là hai người họ hôm qua mới gặp mặt lần đầu.
Nhưng anh không kiềm chế được, thật sự không kiềm chế được.
Ba vị trưởng bối nhà họ Lục nhìn hai người này đưa đẩy tình tứ, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm. Nhà họ Lục của họ mười đời đơn truyền, nhân khẩu thưa thớt, mà Lục Thời Yến bây giờ đã 28 tuổi, nhất là sau khi nhận nuôi hai đứa con của đồng đội, Lục Thời Yến càng bày tỏ rõ ràng, tạm thời sẽ không kết hôn, cho dù kết hôn, cũng sẽ không cần con của mình.
Chuyện này làm ba Lục và mẹ Lục lo sốt vó, nếu mười đời đơn truyền của nhà họ Lục bị huỷ trong tay mình, đến lúc đó biết ăn nói sao với liệt tổ liệt tông?
Sự xuất hiện của Cố Thanh Chanh khiến ba Lục và mẹ Lục nhìn thấy hy vọng.
Lục Thời Yến nhìn đến xuất thần, đợi đến khi phản ứng lại đã là ba phút sau, ông cụ Lục nói: “Yến Nhi, hai đứa về nhà họ Cố lấy sổ hộ khẩu, chuyện này phải làm sớm không được chậm trễ, nếu không bên nhà họ Cố lại giở trò gì thì không hay.”
“Ông đã đặt vé về Đế Đô cho hai đứa hôm nay, Yến Nhi, con về cùng nha đầu Chanh nhé.”
Lục Thời Yến gật đầu: “Biết rồi ông nội.”
Cố Thanh Chanh cũng không từ chối, có Lục Thời Yến ở bên cạnh, cô cũng yên tâm hơn.
“Thời gian là mười giờ tối nay, tám giờ sáng mai đến Đế Đô.”
Vì hôm nay phải đến Đế Đô, thời gian gấp gáp, Cố Thanh Chanh thì không có quần áo gì để thu dọn, cô liền nhắc Lục Thời Yến mang theo mấy bộ quần áo để thay.
Lục Thời Yến chỉ xách một cái ba lô, bên trong đựng một ít đồ dùng sinh hoạt.
Cố Thanh Chanh lấy măng Trúc Duẩn Hương, nấm Ma Cô Sơn và yến sào bổ dưỡng gói nhỏ lấy từ trong không gian ra.
Ông cụ Lục vừa thấy là cháu dâu mình tặng, lập tức bày tỏ sẽ uống hết.
Hai đứa trẻ nhà họ Lục bây giờ đều đang đi học trên đảo, cho nên hai món này tạm thời không tặng được.
Cố Thanh Chanh cũng thu dọn đồ của mình, phát hiện tổng cộng cũng không chiếm bao nhiêu chỗ, bèn để chung với đồ của Lục Thời Yến.
Lúc hai người chuẩn bị đi, mẹ Lục nhắc nhở: “Yến Nhi, đây là lần đầu con đến thăm nhà, nói thế nào cũng là ba và mẹ kế của Thanh Chanh, có phải nên mang theo ít quà cáp gì không?”
Về phương diện này ông cụ Lục đã suy nghĩ rất chu đáo, tối hôm qua ông đã sắp xếp cho cháu trai rồi.
“Ông vừa cho người mang đồ đến ga tàu rồi, đến lúc đó sẽ có người chuyên đưa đồ lên toa chở hàng, Yến Nhi, lúc con xuống tàu nhớ đi lấy là được.”
Cố Thanh Chanh sao chịu nhận chứ?
Vội vàng từ chối: “Chú, lần này vốn là cháu đường đột đến thăm, sao chú lại khách sáo thế? Tiền này cháu tuyệt đối không thể nhận, trong túi cháu có tiền, trước đó Tư lệnh còn cho cháu một khoản tiền mà!”
Ông cụ Lục không vui: “Đến lúc nào rồi mà còn gọi Tư lệnh?”
Cố Thanh Chanh lập tức sửa miệng: “Ông nội.”
“Thế mới phải chứ.” Ông cụ Lục vuốt râu, “Thanh Chanh, tiền ông cho cháu ở ga tàu, đó là cháu xứng đáng được nhận, còn cái này là tiền ba mẹ chồng tương lai cho con dâu, cháu nhận cũng là phải.”
Lục Thời Yến cũng nói: “Cầm đi, ba mẹ còn nhiều tiền lắm, em không nhận tối nay họ ăn cơm không ngon đâu.”
Cố Thanh Chanh: …
Được được được, người giàu các người toàn chơi kiểu này.
Cố Thanh Chanh thật sự không từ chối được, lúc này mới nhận lấy sổ tiết kiệm.
Đúng lúc này, xe hơi ông nội Lục sắp xếp cũng đến, người nhà họ Lục lúc này mới miễn cưỡng để hai người đi.
Ngồi trên xe, Cố Thanh Chanh mở cuốn sổ tiết kiệm ra.
Trời ạ!
Bên trong vậy mà không nhiều không ít, vừa đúng tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám đồng.
Phải biết rằng, ở thời đại này, số tiền này tương đương với mấy triệu ở đời sau!
Nhà họ Lục vừa ra tay đã là nhiều tiền như vậy, Cố Thanh Chanh thật sự kinh ngạc, cô nhíu mày nói với Lục Thời Yến: “Dì và chú cho nhiều tiền quá, sau này họ cũng có nhiều chỗ cần dùng tiền, anh trả lại giúp em đi!”
Ngờ đâu Lục Thời Yến ở đối diện không hề lay động, ngồi trên ghế, sắc mặt lạnh đi mấy phần.
Anh nói: “Tiền này là ba mẹ cho, anh không có quyền xử lý, nếu em thật sự không muốn, thì vứt đi là được.”
Cố Thanh Chanh: …
Người giàu các người đều nói chuyện kiểu này ha.
Vứt đi là không thể nào, Cố Thanh Chanh thấy thái độ Lục Thời Yến kiên quyết, đành phải cất tiền đi trước, đợi đến lúc cần dùng cô lại lấy ra là được.
Cố Thanh Chanh vốn đã cảm thấy cho cô tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám đồng đã là chuyện rất vô lý rồi, nhưng cô không ngờ, chuyện vô lý hơn còn ở phía sau!
Ga tàu hoả, ông cụ Lục sắp xếp gần như đầy một toa xe đồ, bên trong đa số là đặc sản đủ loại của thành phố Giang.
Đương nhiên một vài dược liệu quý hiếm, đồ bổ cũng không ít.
Còn có đủ loại hoa quả, dưa hấu, nho, mận, dứa, thanh mai, dưa lưới, xoài…
Đây đều là hoa quả theo mùa đặc trưng của mùa hè, hơn nữa ông cụ Lục suy nghĩ rất chu đáo, vì lo những loại hoa quả này sẽ hỏng trên đường, không đến được Đế Đô, ông cụ Lục đã chọn những loại quả chưa chín hẳn, đợi qua một ngày trên đường, chúng cũng sẽ lục tục chín.
Một toa xe đều chật ních, Cố Thanh Chanh cảm thấy mang những thứ này về đúng là quá hời cho mấy người nhà họ Cố rồi!
Nhưng bây giờ đồ đã đưa tới, là tấm lòng của ông cụ, Cố Thanh Chanh cũng không thể làm ra chuyện trả đồ về, như vậy quá làm tổn thương ông cụ.
Cân nhắc xong, Cố Thanh Chanh quyết định lên tàu trước.
Ông cụ Lục đặt cho họ là hai vé giường nằm mềm, trong khoang đó ngoài cô và Lục Thời Yến, còn có một cặp vợ chồng khác.
Tình cảm của cặp vợ chồng này xem ra cũng rất tốt.
Vé tàu là một giường trên, một giường dưới, Lục Thời Yến nói: “Giường trên lên xuống thang hơi phiền, hay là em ngủ giường dưới đi.”
Cố Thanh Chanh lúc đến ngủ giường dưới rồi, lần này muốn trải nghiệm giường trên, bèn nói.
“Giường trên yên tĩnh hơn, em ngủ giường trên đi.”
“Được.” Lục Thời Yến không khuyên nữa, quay sang đặt hành lý lên giá.
“Bây giờ có muốn nghỉ ngơi một lát không?”, anh hỏi Cố Thanh Chanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)